⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng lập tức ngẩng đầu nhìn về phía dáng người gầy gò kia.
Lúc này, hình như Yến Ân cũng nhìn thấy đứa bé đưa gì đó cho nàng.
Trực tiếp đối mắt với y, Chức Vụ suýt toát cả mồ hôi hột, vội vàng lấy hộp mứt mới mua ra để dỗ Tiểu Thúy Hoa về nhà.
Cô bé vui vẻ đi chỗ khác chơi.
Chờ khi trong nhà không còn ai khác, Chức Vụ bước nhanh tới, trực tiếp nhét tờ giấy vào tay nam nhân.
Trong tay y có thêm một vật, Yến Ân mới từ từ nâng mi mắt nhìn nàng.
Chức Vụ thấy y có vẻ bối rối, giọng nói càng thêm ngoan ngoãn gọi y là “phu quân”.
Yến Ân cầm tờ giấy, khi nhìn thấy trên đó có địa chỉ của một tiểu quan lâu, y nhận ra đó là căn cứ bí mật mà ám vệ của y từng điều tra ra.
Ngày mùng Một tháng Ba, không chỉ có người của y chết ở miếu Sơn Thần mà còn có người của Cẩn Vương.
Người liên lạc với Chức Vụ ở đó đã chết.
Người mới không dám lộ diện công khai, điều này có nghĩa là...
Người của Cẩn Vương đã đến đây trước.
Ngón tay Yến Ân chạm vào đầu gối đang chậm chạp hồi phục, nhận ra thời gian còn lại của mình không còn nhiềụ
Nếu Chức Vụ đến điểm hẹn, dù nàng đã mất trí nhớ thì y cũng sẽ lập tức bị lộ.
Vậy thì…
Sát ý chưa từng biến mất âm ỉ dâng lên trong lồng ngực y.
Dưới hàng mi dài, đôi mắt đen láy không cảm xúc bỗng thu hẹp lại.
Thiếu nữ quay lưng về phía y.
Cổ nàng trắng mịn và mềm mại hút hồn, vòng eo thon nhỏ dễ dàng bị kìm kẹp giữa hai tay…
Đường cong cặp mông ẩn dưới lớp váy khiến người ta nhìn mà lưu luyến.
Dáng người quyến rũ lả lướt làm người ta nhìn mà muốn liếm môi.
Những đường nét mỹ miều đó làm người ngoài chảy nước miếng, nhưng trong mắt Yến Ân lại là những điểm yếu trí mạng.
Y có thể bóp chặt cổ nàng, khiến nàng khóc nức nở uất ức.
Hoặc ép nàng xuống bàn, ngón tay lạnh lẽo của y trượt dọc theo xương sống, chậm rãi đo lường đoạn xương yếu nhất, coi đó là điểm yếu chết người của nàng...
Nếu thật sự muốn làm gì nàng, chỉ cần nắm lấy cổ tay mảnh mai đó hoặc chạm nhẹ vào da nàng cũng sẽ để lại những vết đỏ nổi bật... Những điều này gần như không thể tránh khỏi.
Ngón tay đè lên tay vịn, vang lên tiếng “cộc”, đập lên bề mặt gỗ gồ ghề.
Dần dần, cảm xúc ẩm mốc tích tụ lâu ngày dưới làn da nhợt nhạt dần dần lấp đầy lồng ngực, căng đến mức như muốn phá vỡ lớp da.
Điều này khiến Yến Ân bất giác nhớ lại năm bảy tuổi, khi theo học với Sầm thái y.
Lần đầu tiên lột lớp da mềm mại của một con thỏ trắng như tuyết, dòng máu nóng bắn ra chảy ròng ròng dưới hốc mắt...
Sắc mặt y vẫn bình tĩnh như mặt nước lặng.
"Chức Vụ, nàng có ý gì?"
Nữ nhân không hề có chút cảm giác nguy hiểm nào, to gan quay lưng lại với Yến Ân.
Nghe thấy y hỏi, Chức Vụ chỉ hơi nâng mắt.
Đôi mắt ướt át nhìn y, sau đó châm nến vào ban ngày.
Nàng cầm cây nến cúi người tới gần, đưa ngọn lửa lại gần mẩu giấy trong tay y, khi mẩu giấy bắt đầu co lại, nàng giật lấy từ tay trượng phu rồi ném xuống đất, để nó cháy thành tro.
Sau khi làm xong tất cả những việc này, giọng nàng nhẹ nhàng chột dạ hứa với y.
"Phu quân, sau này ta sẽ không đến những nơi không đứng đắn như vậy nữa."
“Sau này…”
Nhìn mẩu giấy cháy thành tro, nàng cố gắng đứng ở góc nhìn của người thê tử ăn chơi để thể hiện sự hổ thẹn tự trách, “Ta sẽ chấn chỉnh bản thân, đối xử tốt với phu quân.”
Động tác của Yến Ân hơi khựng lại.
Ánh mắt y cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt trắng nõn của nàng.
Sau khi mất trí nhớ, đôi mắt long lanh chỉ biết lo lắng khờ dại dán lên người y.
Vô số lần, nàng để lộ những điểm yếu trước mắt y.
Những việc xảy ra dưới mí mắt y dường như ngày càng thú vị.
"Nhưng cơ thể ta yếu đuối, khó tránh khỏi..."
⬅ Trước Tiếp ➡