⬅ Trước Tiếp ➡
Thiếu niên tuyệt vọng nhìn về phía Yến Ân như hy vọng nam nhân này có thể làm cho con chó sống lại, như đã giúp y sửa lại cây cung cách đây vài ngày.
Thế nhưng lần này, nam nhân kia hoàn toàn không có ý định giúp y.
"Ngươi thành công rồi."
Người Địa Yếm bỗng cứng đờ, lập tức ngẩng đầu nhìn đối phương với vẻ không tin nổi.
Ánh mắt Yến Ân hờ hững từ trên cao nhìn xuống gương mặt thiếu niên dưới mái tóc rối bù.
“Ngươi đúng là rất có thiên phú.”
Mũi tên gỗ dùng để thử nghiệm năng lực của y, đã đạt ngưỡng có thể đâm xuyên qua đầu con chó.
Lần đầu tiên Địa Yếm mở miệng, phát ra âm thanh đứt đoạn.
“Ta... là...”
“Phế vật…”
Ánh mắt Yến Ân không có chút cảm xúc lướt qua xác con chó trên mặt đất, giọng nói bình thản nhưng có thể an ủi lòng người.
“Ngươi không phải phế vật mà là một cung thủ có thể dùng mũi tên gỗ bắn xuyên trán bất kỳ kẻ nào.”
“Trên thế gian này không có người thứ hai như ngươi.”
"Có lẽ..."
Hàng mi dài của Yến Ân rũ xuống, y gằn từng chữ “Ngươi cần một cơ hội thích hợp để có thể phát huy năng lực này.”
Địa Yếm ngẩn ngơ nhìn vào mắt y, môi mấp máy sau khi nghe những lời này.
Dần dần biểu cảm phấn khích không thể che giấu được nữa.
Nỗi sợ hãi khi giết chết súc sinh bị lời khen ngợi bao trùm tựa như được thần linh cổ vũ, cảm giác vừa mừng vừa lo xen lẫn với dã tâm đang ngo ngoe rục rịch dần bùng phát.
Nhưng...
“Ta chỉ biết... trồng trọt, thỉnh thoảng... săn vài con thỏ rừng.”
"Ta không được..."
Bàn tay nắm chặt cây cung thô kệch của y bị một bàn tay trắng bệch phủ lên, ngăn cản những lời nói sắp thoát ra miệng, khiến thiếu niên lâm vào sự chán nản tự ti vô tận.
Đôi mắt đen nhánh trong trẻo của nam nhân từ từ nhìn thẳng vào mắt y, giọng nói rõ ràng nhẹ nhàng.
Nhưng lại mang theo sức nặng đập vào tim y như ngọc trai rơi xuống, đọng lại trong trái tim đang run rẩy của Địa Yếm.
"Ngươi có thể nan“
Yến Ân khẽ cong ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy cây cung, cảm nhận sự yếu ớt của bản thân.
Thân thể này bị độc dược tàn phá này, nếu so với trước kia thì bây giờ như một phế vật không ra gì.
Nhưng nam nhân có dáng vẻ phi phàm này lại nói ra những lời như lớp chất lỏng đặc sệt, bao bọc và ăn mòn thiếu niên, người vô cùng thích hợp để trở thành một công cụ đắc lực.
Đánh rắn phải đánh bảy tấc, đánh vỡ hộp sọ con chó, những chuyện này hắn làm rất tốt.
Nhưng đồng thời…
“Giết người, phải giết tâm.”
Giết người, phải giết tâm…
Năm 16 tuổi, lần đầu tiên Địa Yếm nghe thấy những lời như vậy.
Mọi người chỉ nói với y lúc bị đánh thì phải cúi đầu nhận lỗi.
Nếu dám ngước mắt nhìn đối phương thì đó là hành động khinh thường dân làng, là tội ác tày trời…
Địa Yếm ngồi xổm trước mặt nam nhân, đưa cho đối phương một viên kẹo.
Giống như khi y còn nhỏ, cho bọn trẻ viên kẹo để làm thân, hèn mọn cầu xin có thể dùng viên kẹo này đổi lấy cơ hội trở thành bạn của chúng.
Nhưng chúng đều từ chối.
Ánh mắt ghét bỏ, phun nước bọt vào mặt y… những hình ảnh đó khiến cơ bắp trên người y căng lên.
Đôi mắt ấy vô cùng vô nhân tính giống con chó đen vừa chết kia.
Có lẽ đây là nguyên nhân thực sự khiến y bị gọi là quái vật.
Kỳ lạ thay, nam nhân trước mắt y lại là người hiểu rõ loại quái vật vô nhân tính này hơn bất kỳ ai.
Yến Ân nhận lấy viên kẹo, trước mặt Địa Yếm, y lột vỏ kẹo ra, bỏ viên kẹo vào đôi môi mỏng đang hé.
Y trở thành người đầu tiên nói lời cảm ơn chàng thiếu niên, “Kẹo này rất ngọt.”
Một vài quy tắc chỉ có hai người họ mới hiểu dần sinh ra trong vô hình.
Ở thị trấn Tiểu Thạch cách đó mười mấy dặm.
Gần đây, Lưu Phủ bận đến nỗi chân không chạm đất.
⬅ Trước Tiếp ➡