⬅ Trước Tiếp ➡
Thiếu niên nằm sấp trên mặt đất nhìn chiếc cung vỡ, khi nhận ra thứ đó đã bị hỏng, y giận dữ đập đầu xuống đất.
Dù cho trán bị đập đến rách toạc, y vẫn cảm thấy cơ thể mình tràn đầy những cảm xúc không thể kiểm soát.
Ngay lúc này bỗng có người lại gần, nhặt chiếc cung hỏng lên.
Thiếu niên đột ngột ngẩng đầu, nhìn thấy người đến.
Y nhận ra Yến Ân.
Vào những đêm cần lên núi săn mồi lấp đầy cái bụng đói, lúc đi ngang qua ngôi nhà này, thiếu niên nhận ra “người” này và mình có điểm giống nhau – đều thường xuyên bị chủ nhân bạo hành, có thể bị đánh mắng bất kỳ lúc nào.
Trong mắt thiếu niên, cả hai đều là những “con chó” bị người ta hành hạ.
Thiếu niên tên là Địa Yếm, sau khi phụ mẫu chết thì bị cửu cửu ruột vứt bỏ lên núi, may mắn được sói mẹ cứu sống.
Sau đó nhà cửu cửu kia chiếm đoạt nhà cửa ruộng đất của phụ mẫu y, từ nhỏ đã huấn luyện y như súc vật, chỉ cho phép y ngủ với chó.
Chiếc cung cũ này là di vật của phụ thân y, đứa trẻ làm hỏng chiếc cung vừa nãy chính là con trai út của cửu cửu y.
“Chiếc cung này chất lượng quá kém, chắc là thứ vô dụng không xài được bị thợ săn vứt đi…”
Thiếu niên nghe thấy từ “thứ vô dụng” theo bản năng run lên.
Nhưng ngay sau đó, đối phương lại nói với y có thể sửa được.
Nửa canh giờ sau, Yến Ân lấy mấy mũi tên gỗ tự chế miễn cưỡng sửa được cây cung, y đưa lại cho Địa Yếm.
Địa Yếm ngạc nhiên nhìn về phía nam nhân, nghe thấy đối thương nói “Nếu không có mũi tên, nó chỉ là một thứ vô dụng. Nhưng có mũi tên, cung mới phát huy được sức mạnh thực sự của nó, khiến người khác phải sợ hãi.”
Tựa như nhìn ra thiếu niên đang hoang mang, Yến Ân nhìn y “Mũi tên có thể dùng để bảo vệ bản thân, cũng có thể dùng để giết những thứ gây hại cho mình.”
Địa Yếm đã bị đánh mà không được phép phát ra tiếng từ nhỏ, y chưa từng biết mình có thể không phải chịu đòn, thậm chí…
Có thể giết những thứ đánh mình, ức hiếp mình…
Tư duy hoang dã của y dường như không thể hiểu được khái niệm phức tạp này…
Địa Yếm đã rời đi trước đi khi Chức Vụ về.
Trong sân nhỏ có một cô bé thắt hai bím tóc như sừng dê không biết ở đâu ra.
Cô bé rất gan dạ, hoàn toàn không sợ những người lớn, đôi mắt đen láy tròn xoe như hai quả nho lớn, rất đáng yêụ
Cô bé đang ngoan ngoãn ngồi xổm dưới đất, ngẩng đầu lên, giọng nói non nớt trò chuyện với nam nhân đi lại không tiện.
Giọng bé rất trong trẻo nên dù có nói ríu rít như chim nhỏ trên cây cũng không khiến người ta thấy phiền.
Chức Vụ nhớ đây là con gái của Lý quả phụ trong thôn, năm nay mới sáu tuổi.
Thấy Chức Vụ về, Tiểu Thúy Hoa vui mừng chạy tới trước mặt Chức Vụ nói “A Vụ tỷ tỷ, vừa nãy có một nam nhân ở đầu làng nhờ muội nhắn với tỷ tối ngày kia gặp lại ở chỗ cũ.”
Chức Vụ cúi đầu nhận lấy mảnh giấy từ đôi tay nhỏ bé của tiểu cô nương, nàng bối rối không hiểu sao lại hẹn gặp một nam nhân vào buổi tối ở chỗ cũ…
Sau đó, nàng đột nhiên nhớ tới lịch sử đen tối hồng hạnh xuất tường của nguyên chủ.
Chức Vụ không biết gì về mấy chuyện trong quá khứ.
Nhưng tình cảnh lúc mới gặp Yến Ân vẫn còn hiện rõ mồn một.
Nói cho cùng, dù bị nguyên chủ ngược đãi thế nào thì trượng phu tựa như luôn mang dáng vẻ hiền lành dịu dàng không chút oán hận.
Duy chỉ có việc sau khi nguyên chủ ngɵạı tình lại còn chủ động đề nghị hoà ly, muốn bỏ rơi y.
Điều này đã làm tổn thương lòng tự trọng của y, khiến y dù lê thân xác bệnh tật cũng quyết tâm rời khỏi nhà.
Chức Vụ nhận ra hành động nhận tờ giấy của mình đã bị nam nhân ngồi đọc sách ở hiên nhìn thấy, nàng nắm chặt tờ giấy, động tác hơi khựng lại.
⬅ Trước Tiếp ➡