⬅ Trước Tiếp ➡
Hiện tại lấy kim ra là một việc vô cùng khó khăn và tàn nhẫn, nàng không thể tưởng tượng được cảnh máu me khi nguyên chủ đâm kim vào như thế nào...
Nàng đặt một miếng vải dưới đầu kim và thử đẩy ra, nhưng cảnh tượng dễ dàng trượt ra như trong tưởng tượng không hề xảy ra.
Ngược lại, mỗi khi nàng chạm nhẹ vào, cơ bắp của nam nhân liền căng lên, cho thấy nỗi đau kịch liệt này khó mà chịu đựng được.
Chức Vụ thử hồi lâu vẫn không dám dùng sức thì đột nhiên có một bàn tay đè lên mu bàn tay nàng, ấn mạnh xuống.
“Phụt” một tiếngnan
Đầu kim bên kia đột ngột dài ra.
Chức Vụ bị cảnh tượng máu me đáng sợ làm cho rợn tóc gáy.
Đầu ngón tay tay cứng đờ, giọng run rẩy, “Phụ.. phu quân...”
Trên đầu nàng như có một tiếng thở dài khó nhận ra cảm xúc.
“Nàng chỉ cần lấy ra...”
"Ta chịu được.”
Một lọn tóc đen từ vai người đàn ông buông xuống, chạm vào gáy trắng muốt của Chức Vụ.
Như một con rắn nhỏ lạnh lẽo ẩm ướt đang bò chậm rãi.
Cảm giác tựa như bị một thứ gì đó âm u theo dõi làm Chức Vụ lạnh rùng mình, nàng tự nhủ không được phân tâm.
Trì hoãn càng lâu, tình hình càng tệ.
Chức Vụ hít sâu lấy lại bình tĩnh, khi đầu kim kia dài ra, nàng nắm lấy rồi bắt đầu rút ra.
Tiếng rách nhẹ và tiếng ma sát giữa xương thịt khiến ai nghe thấy cũng nổi da gà.
Chức Vụ nghe mà rợn người nhưng cũng biết lúc này không thể dừng lại.
Cho đến khi rút hết toàn bộ kim ra, thái dương nàng đã đổ mồ hôi lạnh ướt nhẹp, ngón tay cũng hoàn toàn mềm nhũn.
Trong tình trạng cực kỳ căng thẳng, tai nàng dường như cũng bị ù đi.
Khi nàng kiệt sức, bàn tay rộng lớn của trượng phu ân cần vuốt ve mái tóc nàng.
Giọng nói trấn an nàng rất nhiềụ
“Bé ngoan…”
Y cúi đầu, ánh mắt trầm tĩnh lệch vài phân rơi trên gương mặt trắng mịn của nàng, cất lời tán thưởng.
“Nàng làm rất tốt.”
Ngón tay tái nhợt cuộn một lọn tóc ướt mồ hôi của nàng và xoắn nhẹ vào lòng bàn tay, đôi mắt đen thăm thẳm của Yến Ân càng thêm thâm trầm.
Còn một chiếc kim ở chân kia cũng cần tiếp tục cổ vũ nàng tự tay lấy ra.
Cứ như vậy, y dùng dáng vẻ yếu ớt vô hại từng bước dụ dỗ nàng.
Để tháo gỡ từng gông xiềng “nàng” đã hao tổn vô vàn tâm cơ mới áp lên được người y.
Nàng hoàn toàn không biết chính sự thương hại và cảm thông không đáng có dành cho y, sẽ giải phóng một con quái vật kinh khủng trong mắt "nàng" trước đây.
Chân Yến Ân vẫn chưa đi lại bình thường được nhưng lần này đã bước vào giai đoạn hồi phục dần dần.
Khi trời đẹp, y cũng được dìu ra ngoài hiên để hít thở không khí.
Bên ngoài sân có hàng rào tre, một đám nhóc đang nô đùa dưới gốc cây.
Yến Ân lơ đễnh ngước mắt lên, thấy hôm nay trong đám trẻ có một thiếu niên với dáng vẻ kỳ quặc.
Thiếu niên đó cao to hơn các trẻ khác nhiều, nhưng lại khom lưng, bộ dáng rụt rè, tóc dài bết che mất mắt.
Thiếu niên run rẩy bò được nửa chừng thì đột nhiên bùng nổ, nhào tới đứa cầm cung.
Đứa trẻ bị ngã trầy đầu gối, sau khi bò dậy liền khóc lóc, ném mạnh chiếc cung cũ xuống đất, lấy chân giẫm đạp mạnh lên, miệng hét lớn "Cha tao nói mày là đồ chó hoang quả không sai Chó hoang, tạp chủng Đồ súc sinh không ai nuôi dưỡng..."
Mới nói được một nửa thì ánh mắt thiếu niên như dán chặt vào chiếc cung bị hỏng.
Cơ bắp y căng cứng, tóc như muốn dựng đứng lên, trong cổ họng phát ra những âm thanh trầm đục lạ lùng.
Trông y giống hệt một con chó dại sắp phát điên.
Lũ trẻ hoảng sợ, cả bọn chửi “Quái vật chó điên” rồi chạy tán loạn.
Không ai chú ý đến trong bụi cỏ có một con rắn độc bị đánh trúng bảy tấc.
Nếu không có thiếu niên kịp thời ngăn chặn, đứa trẻ kia chắc chắn đã bị rắn cắn vào chân.
⬅ Trước Tiếp ➡