⬅ Trước Tiếp ➡
Đến nỗi giờ đây không đi lại được, y cũng chỉ quy kết là do thân thể mình yếu, không thể phát huy tác dụng của kim châm...
Có lẽ do trước đây bị mù, hoàn cảnh quá đỗi bất lực nên y đã toàn tâm toàn ý tin tưởng thê tử mình, để mặc cho nàng ngược đãi mình cũng suy nghĩ cho nàng, tự mình chịu đựng cơn đau mà không đến huyện nha tố giác với La huyện lệnh.
Những vết thương trên người là do nàng gây ra, ngay cả chân tật cũng do nàng hại.
Người bình thường dù có xấu xa cũng khó có thể tàn nhẫn độc ác như nguyên chủ.
Chưa kể nguyên chủ còn có thể nói dối không đổi sắc, nói với Dương đại tẩu và những người khác là tất cả đều vì chữa bệnh cho trượng phụ
Giây phút này Chức Vụ mới nhận ra mức độ ngược đãi trượng phu của nguyên chủ vượt xa mức tưởng tượng của nàng.
Nhưng những lời nói dối vụng về đó, người ngoài không biết thì thôi đi, nhưng oái oăm là… nam nhân trước mặt nàng lại tin hết.
Trước đây Chức Vụ bị nhốt trong Tú Lâu sống biệt lập với thế nhân, ngày ngày chỉ có sách vở làm bạn, thậm chí chỉ đọc đến đoạn con thỏ trong sách vì trả ơn mà chết cũng khiến lòng nàng nghẹn ngào, làm gì đã từng trải chuyện tàn nhẫn như vậy bao giờ?
Nàng suýt nữa đã hiểu lầm trượng phu yếu đuối là một kẻ hung hiểm đáng sợ...
Mặc dù bị hiểu lầm, bị ngược đãi đến mức thân thể đầy thương tích nhưng trượng phu vẫn chưa từng mở miệng oán trách.
Nghĩ đến đây, Chức Vụ càng cảm thấy hổ thẹn trong lòng.
Tựa như đang đọc thoại bản đến đoạn bi kịch cao trào, đuôi mắt trắng nõn của nàng không khỏi hơi ửng đỏ.
Nàng bất an bóp chặt đầu ngón tay, bởi lẽ không thể tin được.
Trên đời này lại có nam nhân đơn thuần yếu đuối như phu quân nàng sao?
Yến Ân nói với Chức Vụ hai đầu kim có bọc một lớp sáp, cần dùng loại thuốc đặc biệt mới làm tan được.
Chức Vụ ghé sát vào nhìn kỹ, đúng là thấy một lớp sáp màu tím trong suốt.
Không biết thành phần của lớp sáp tím này là gì, nếu có độc tính thì sau khi cắm vào người có lẽ sẽ để lại độc tố trong cơ thể.
Dù không nàng không có ký ức của nguyên chủ nhưng vẫn loay hoay tìm kiếm các rương tủ trong phòng một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc rương có khóa.
“Phu quân xem thử có phải là chiếc rương này không?”
Vì lỗi lầm của nguyên chủ cộng thêm mình mới vừa hiểu lầm y nên Chức Vụ rất chột dạ trước mặt Yến Ân.
Yến Ân ngắm nhìn đôi mắt đen trong sáng không chút vẩn đục của nàng, đầu ngón tay mân mê họa tiết trên bề mặt rương đầy ẩn ý.
“Nếu không tìm được thì thôi.”
Y cố tỏ ra ôn hòa nhưng ngữ khí như đã quen với cảnh ngộ bị hành hạ, “Dù sao cũng không phải mới đau ngày một ngày hai…”
So với nỗi đau nhức nhối tận xương ngày đêm, còn bị khóa chặt ở góc tường như súc vật thì cơn đau này chẳng là gì cả.
Tuy nói như vậy, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm của Yến Ân lại không rời khỏi khuôn mặt xinh đẹp của mỹ nhân.
Quả nhiên, sắc mặt nàng càng trắng bệch, đôi mắt ướt át buồn rầu, nhìn y một cái đầy thương xót, không nói lời nào quay lại tiếp tục tìm kiếm.
May mắn thay, lần này không mất quá nhiều thời gian Chức Vụ đã tìm thấy một chiếc trâm có hình dáng kỳ lạ.
Nàng đặt đầu trâm có hình bông mai vào, quả nhiên khớp với ổ khóa.
Chức Vụ lấy dầu thuốc bên trong thử bôi lên chân y, đợi tầm nửa canh giờ mới tan được một ít.
Sau đó nàng lấy khăn sạch lau kỹ hai đầu mới bắt đầu lấy kim ra.
Đến bước lấy thứ này ra, lòng bàn tay Chức Vụ đã toát mồ hôi lạnh.
Đầu gối Yến Ân không nâng cao được, nàng phải cúi xuống, ngồi quỳ trên tấm thảm dưới chân.
Chức Vụ kề sát vào đầu gối y mới thấy rõ vết thương hơn.
⬅ Trước Tiếp ➡