Chức Vụ không thể miêu tả hết vẻ đẹp phi phàm đó, chỉ cảm thấy cảnh tượng đẹp đẽ làm đôi mắt nàng như được dịu dàng vỗ về.
Nàng vừa mải mê nhìn, vừa chuẩn bị bước vào nhà
Nhưng ngay khi tay chạm vào khung cửa, lời cuối cùng của Lưu Phủ như tiếng sét đánh vào đầu nàng…
Bước chân đang nhẹ nhàng cũng lập tức dừng lại.
Lưu Phủ nói thích khách có thể ngụy trang về ngoại hình, nhưng chắc chắn không giấu được chuyện chân cẳng không tiện.
Ma xui quỷ khiến làm Chức Vụ bỗng nhớ đến trượng phu cũng không thể đi lại.
Sau nhiều ngày không để ý, mầm móng hoài nghi chậm rãi nảy mầm trong tâm trí Rõ ràng người đó bị thương ở mắt, sao lại không thể đi được?
Chân y luôn đi lại không tiện, dù thỉnh thoảng có xuống đất, cũng là nhờ Chức Vụ đứng bên đỡ từng bước.
Dù vậy, y đi lại vẫn rất khó khăn…
Chức Vụ cảm thấy tim mình như chìm xuống đáy nước.
Cổ họng nàng vốn định gọi "phu quân" cũng như bị nghẹn lại trong bùn lầy.
Nếu chỉ là hiểu lầm thì chỉ là một trận sợ bóng sợ gió.
Nhưng nếu khả năng một phần vạn có thể xảy ra…
Nghĩ kỹ lại, nếu "phu quân" trong nhà là một ác nhân tay nhuốm đầy máu, nàng lại sống cùng hắn, thậm chí mỗi đêm đều ngủ ngon dưới mí mắt của hắn…
Thì có khác gì một con cừu non mềm mại đang đặt dưới răng nanh đầy máu của một con sói đói?
*
Hôm nay Chức Vụ về hơi muộn.
Nam nhân thấy nàng mặt mày hơi trắng bệch như đang mệt mỏi, đưa cho nàng một chén trà.
Chức Vụ thất thần nhận lấy, cúi đầu nhìn xuống, lại thấy trong bóng nước của chén trà phản chiếu dáng vẻ người kia đang nghiêng đầu quan sát nàng.
Một đôi mắt sâu thẳm như đêm tối, trong đáy mắt chứa đầy cảm xúc mờ mịt.
Chức Vụ run tay, nước trà liền đổ ra bàn.
Nàng giấu đầu ngón tay đang run rẩy dưới ống tay áo, không dám uống.
Trơ mắt chén trà lăn trên bàn sắp rơi xuống.
Ngay lúc này một nàn tay rộng lớn lọt vào tầm mắt nàng, bắt lấy chén trà suýt nữa rơi xuống.
Chủ nhân của bàn tay cúi đầu, chậm rãi mở miệng “A Vụ?”
Nhận ra mình lại làm rơi chén trà trước mặt người kia...
Chức Vụ vội kìm nén nỗi sợ hãi, giọng nói cũng yếu đi nhiều, khẽ giải thích “Phu quân, thiếp chóng mặt.”
“Không biết có phải bị bệnh không...”
Vì căng thẳng nên hàng lông mi mỹ nhân như đọng nước, đôi mắt cũng ướt át.
Yến Ân liếc nhìn nàng một cái, giọng điệu không thay đổi “Những ngày này nàng luôn ngủ dưới đất, có lẽ đã bị cảm lạnh...”
“Hay là lên giường nghỉ ngơi một lát?”
Chức Vụ thấy y đưa tay qua, không dám từ chối, lê từng bước nặng nề về phía giường.
Đợi nàng tháo giày nằm xuống, khi nam nhân quay người, nàng như nhớ ra điều gì đó, bắt lấy tay áo của y.
Cùng với sự nghi ngờ ngày càng tăng, một ý nghĩ táo bạo chợt nảy lên trong đầu nàng.
Đôi mắt trong veo long lanh nhìn thẳng vào mắt y, dù trong lòng Chức Vụ đang run sợ nhưng vẫn lấy hết dũng khí, giọng nói càng thêm dịu dàng “Phu quân, tối nay... thiếp muốn ăn cháo.”
“Phu quân có thể nấu cho thiếp một chén cháo trắng không?”
Gạo ở trong bếp nằm ở nơi không khó tìm, cách nấu cháo cũng đơn giản, chỉ cần vo sạch gạo, đổ nước vào rồi nấu đến khi sền sệt là xong.
Điều phiền toái duy nhất với nam nhân này là phải đi từ đây tới cửa, bước qua được ngưỡng cửa rồi đến phòng bếp ở ngoài.
Với người bình thường thì quãng đường ngắn này rất đơn giản, nhưng với y thì chẳng khác gì phải bò lên núi.
Quả nhiên, sau khi nghe xong ánh mắt nam nhân từ từ hạ xuống.
Y cúi đầu nhìn mỹ nhân đang nằm trên gối, ánh mắt nàng run rẩy, đôi môi đỏ mím lại cố gắng kiềm chế hơi thở, ngón tay trắng nõn xiết chặt đến trắng bệch.
Có vẻ như nàng đang nhẫn nhịn thứ gì đó rất đáng sợ trước mặt y.