Khi Chức Vụ bị đôi mắt âm u của y nhìn chằm chằm đến mức da đầu tê dại thì nam nhân rũ mắt khẽ cười.
Chức Vụ chưa từng nghe tiếng y cười.
Âm thanh thoáng qua tai tựa như gió thoảng, gần như khiến nàng nghĩ mình đã nghe nhầm.
Tiếng y rất khẽ nhưng lại rất trong trẻo dễ nghe.
“Được.”
Yến Ân đáp lại, rồi rút một cây gậy dài ở đầu giường ra,
Y khoác thêm áo ngoài, chống gậy, quay lưng về phía Chức Vụ, từng bước từng bước đi về phía cửa.
Cho đến khi y hoàn toàn khuất khỏi tầm nhìn, Chức Vụ mới thả lỏng ngón tay, áo lót sát lưng gần như ướt đẫm mồ hôi.
Chưa đến nửa canh giờ saụ
Y bưng cháo chín vào phòng, Chức Vụ nhìn thoáng qua chân y, vẫn không thấy có gì bất thường.
Lưu Phủ đã nói nếu tên thích khách cố gắng đi lại thì vết thương sẽ rứt và chảy máu lại.
Nhưng trên ống quần của y không hề có vết máu nào...
Liệu có phải mình quá lo lắng nên đã hiểu lầm y không?
Vào khoảnh khắc nàng đang thất thần, vô thức đưa tay nhận bát cháo, không biết có phải do quá căng thẳng hay không, ngón tay nàng lại vô lực không có sức đã làm rơi bát cháo.
Một bát cháo trắng tinh lập tức rơi xuống đất.
Tiếng vỡ loảng xoảng lấn át mọi thứ.
Lúc nãy làm đổ nước trà đã thì thôi đi, giờ lại làm đổ cả bát cháo, sao mà trông như đang cố ý giày xéo lòng tốt của người khác thế này…
Sau khi bát cháo vỡ, không gian lập tức chìm vào im lặng.
Mỹ nhân ngồi trên giường ngây người rồi lên tiếng gọi “Phu quân” rất nhỏ.
“Xin lỗi…”
Ánh mắt nàng hiện lên vẻ lúng túng, lần này lời xin lỗi có vẻ chân thành hơn nhiềụ
Lê cơ thể bệnh tật bận rộn nửa ngày để nấu cháo cho nàng, vậy mà nàng lại làm rơi vỡ, nếu là người bình thường chắc chắn đã khó chịu ra mặt.
Nhưng Yến Ân chỉ thản nhiên nhìn mọi thứ như thể chỉ đang chứng kiến một việc không liên quan đến mình.
Hắn đáp một câu “Không sao đâu”.
Yến Ân tiếp tục dùng một tay chống gậy, khó khăn cúi xuống nhặt những mảnh vỡ trên đất.
Chức Vụ biết hành động của mình thật sự quá đáng, vội vàng kéo chăn ra, bước xuống giường ngăn y lại.
“Thiếp ngủ một giấc đã khỏe hơn nhiều, phu quân để thiếp làm đi.”
Sự hổ thẹn lẫn trong giọng nói yếu ớt, rõ ràng là nàng đang chột dạ.
Hai tay Chức Vụ đỡ cánh tay trượng phu giúp y ngồi xuống, rồi nhanh chóng thu dọn sạch sẽ mảnh vỡ trên đất.
Sau một hồi bận rộn, trời đã tối đen hoàn toàn.
Trong lòng Chức Vụ bồn chồn không yên, nàng nhận ra nếu chỉ thử hời hợt như vậy thì chắc chắn không thể nhìn ra điều gì.
Để xua tan những nghi ngờ kỳ quái trong lòng, nàng quyết định đề nghị xoa bóp huyệt vị trên chân cho y.
“Thiếp học được từ Dương đại tẩu, lúc tẩu ấy sinh con thường đau nhức chân, Lưu đại ca không biết học ở đâu một bộ phương pháp xoa bóp huyệt vị để giúp giảm đau…”
“Phu quân vẫn đi lại không tiện hoài, có lẽ là do thiếu kích thích huyệt vị. Xoa bóp nhiều có thể giúp máu lưu thông, cải thiện tình trạng chân.”
Chân cẳng Yến Ân không tiện, y miễn cưỡng ngồi trên giường.
Cây gậy trong tay y bị Chức Vụ lấy đi, đặt xa tầm với của y.
Không đợi Yến Ân từ chối, Chức Vụ đã sáp lại gần y để thăm dò.
Căn phòng không rộng lắm.
Khi nàng đến gần, đầu gối cách lớp váy mỏng chạm vào đùi nam nhân, thoang thoảng một mùi hương dễ chịụ
Không giống lần trước "đỡ” y.
Lần trước phân nửa là muốn thử nên chần chờ định cởi thắt lưng của y, lần này lại mang theo sự vụng về lỗ mãng, sợ y không cho phép.
Mỹ nhân nén hơi thở nhẹ nhàng giữa môi răng, hoàn toàn không dám chạm mắt với đối phương.
Khi đầu ngón tay nàng chạm vào eo y, Yến Ân cũng không ngăn cản.
Y chỉ chậm rãi cúi đầu, đôi mắt đen liếc nhìn động tác căng thẳng của nàng.
Đây gần như là lần họ gần nhau nhất.