Chức Vụ có thể nhận ra được hôm nay Lưu Phủ cố ý thử phản ứng của nàng, xem có gì khác thường không.
Y rất tận tâm trong việc truy bắt thích khách, danh sách nghi ngờ không chỉ có Chức Vụ, trượng phu nàng, thi thể vừa rồi, thậm chí cả phụ nhân đến nhận xác cũng đều bị y xem là nghi phạm.
Nghe vậy, Lưu Phủ cau mày, giọng càng nặng nề "La huyện lệnh không cho phép ta tiếp tục điều tra…"
Chức Vụ nghe ra được sự không cam lòng trong giọng nói y, liền thẳng thắn bày tỏ thái độ.
“Ta muốn giúp Lưu đại ca."
"Nếu thích khách có đặc điểm gì, ta có thể giúp để ý trong thôn.”
“Dù sao thì…”
Chức Vụ nói kiên định “Ta suýt bị thích khách bóp cổ chết, khả năng nhận ra hắn… chắc chắn sẽ cao hơn người khác."
Thích khách đã qua huấn luyện đặc biệt, cực kỳ giỏi ngụy trang, việc tìm ra kẻ đó vốn đã là một việc vô cùng khó khăn.
Lưu Phủ rất bất ngờ khi nghe thấy những lời này của nàng.
Y không vì Chức Vụ là nữ tử mà coi nhẹ lời nàng nói.
Trái lại, lời của Chức Vụ khiến y nghĩ đến phản ứng sợ hãi tự nhiên của nhiều nạn nhân khi gặp hung thủ.
Dù ngoại hình có thể ngụy trang, nhưng trực giác đôi khi thực sự chính xác hơn đôi mắt…
Lưu Phủ im lặng một lúc rồi hỏi “Ngươi thực sự muốn giúp ta sao?”
Tất nhiên y sẽ không từ bỏ việc này.
La huyện lệnh dựa hơi Cẩn Vương liên tục ngăn cản y điều tra, trong chuyện này chắc chắn có khuất tất, càng như vậy lại càng chứng tỏ y đang tiến gần đến chân tướng.
Nếu Chức Vụ biết được suy nghĩ trong lòng Lưu Phủ, cũng sẽ tán thành suy đoán của y.
Trong "sách", khi Thái tử hồi cung, đúng là một đoạn mô tả thoáng qua có một bộ khoái đã bắt được thích khách.
Không biết bộ khoái có đó phải là Lưu Phủ hay không, nàng cũng cần y tiếp tục kiên trì.
Điều quan trọng hơn là ngày mùng một tháng Ba chính là nguyên nhân dẫn đến cái chết của chủ nhân cơ thân thể này, hôm đó thích khách ở miếu Sơn Thần đã giết người diệt khẩu, suýt nữa bóp chết Chức Vụ.
Dù nàng không chết dưới tay thích khách nhưng khả năng cao là thích khách biết được lý do “nàng” chết.
Vậy nên nàng sẵn lòng giúp Lưu Phủ hơn bất kỳ ai.
Lưu Phủ trầm ngâm hồi lâu, dường như suy ngẫm nhiều điềụ
Y khựng lại giây lát rồi nói với Chức Vụ “Hai trong ba tên thích khách đã chết, tên còn lại từng bị ta cầm dao cùn chém vào bắp chân.”
“Bấm đốt tay mà tính, nếu thích khách còn sống chắc chắn không thể đi lại bình thường được.”
Nghe đến đây, Chức Vụ mới buông tảng đá trong lòng bỗng căng thẳng lại.
“Vậy kẻ đó có thể ngụy trang thành người không bị thương và đi lại bình thường không?”
Lưu Phủ lập tức phủ nhận, “Ta đã phá án nhiều năm, tử hình mới kẻ gian ác ngay tại chỗ, chắc chắn không thể mắc sai lầm như vậy.”
Lưu Phủ nắm chắc lưỡi dao của mình chém ra gây tổn thương thế nào,
“Dù kẻ đó có thể miễn cưỡng đặt chân xuống đất nhưng chắc chắn chỉ việc đi lại thôi cũng sẽ làm hắn đổ mồ hôi đầm đìa, khó khăn chống đỡ.”
Thậm chí trong thời gian ngắn, vết thương còn có thể rách ra và chảy máụ
Chức Vụ cẩn thận ghi nhớ từng đặc điểm mà Lưu Phủ miêu tả, sau đó gật đầu chào y rồi về thôn.
Sau một chuỗi biến cố, khi Chức Vụ trở về nhà thì trời đã sập tối.
Nàng đẩy rào tre ra bước vào sân nhỏ, từ xa đã nhìn thấy ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ chiếu lên tấm lưng gầy gò của nam nhân.
Nam nhân trong phòng hiện đã hồi phục được phần nào, dù việc đứng dậy còn khó khăn nhưng cũng cố gắng ngồi đọc cuốn y thư cũ nát bên cửa sổ.
Lúc này, mặt trời dần khuất ở phía Tây, ánh hoàng hôn yếu ớt soi lên khuôn mặt y như phủ một lớp sương mù mỏng lên một ngọn núi ngọc, làm dung mạo y càng thêm phần tuấn mỹ, khác với khí chất quạnh quẽ ban ngày.