⬅ Trước Tiếp ➡
Người này khoảng ba mươi tuổi, ánh mắt nhìn Lưu Phủ không mấy thân thiện.
Lưu Phủ vừa thấy người này liền chắp tay, miệng gọi một tiếng "La huyện lệnh".
Ở trước mặt người ngoài La huyện lệnh không nói lời nặng nề, nhưng sau khi gọi Lưu Phủ vào trong nội đường, vẫn có lời trách mắng loáng thoáng truyền ra.
Một lát sau, Lưu Phủ ra ngoài với vẻ mặt nghiêm trọng.
Trước đây chỉ là cảnh báo ngầm, lần này thì quan trên ra lệnh cấm điều tra vụ án thích khách.
Người đứng sau La huyện lệnh chính là vị Cẩn Vương kia.
Mọi thứ thực sự quá trùng hợp.
Án này Lưu Phủ mới lần ra chút tiến triển đã bị người ta ngăn cản.
Phụ nhân kia cũng đến huyện nha vừa khéo chỉ sớm hơn họ một chút.
Lưu Phủ tra án nhiều năm, dĩ nhiên không dễ gì tin lời phụ nhân đó.
Khi thấy Chức Vụ đang chờ bên ngoài, Lưu Phủ nhớ lại cảnh tượng khi nói với nàng về việc “nhận diện xác trượng phu”.
Đúng là ban đầu Lưu Phủ cố ý nói những lời kinh hãi, muốn dùng cách bất ngờ để thử xem phản ứng chân thật của người bình thường.
Nhưng biểu hiện lúc đó của Chức Vụ không giống như đang giả vờ.
Sau khi bớt nghi ngờ Chức Vụ, Lưu Phủ nắm chặt thanh đao trong tay, tạm thời bỏ qua những điểm nghi vấn, thu lại ý thăm dò, xem như là hiểu lầm “Mong A Vụ muội tử thứ lỗi, hôm nay đúng là ta thất trách nên tưởng thi thể đó là trượng phu muội.”
Có nghĩa là trượng phu ở nhà của Chức Vụ không có vấn đề gì.
Tất cả chỉ là do chủ nhân thi thể ăn trộm quen tay nên gây ra hiểu lầm.
Dây thần kinh luôn căng ra của Chức Vụ bắt đầu giãn ra từ lúc phụ nhân kia nhận thi thể.
Điều quan trọng hơn là trong lúc chờ Lưu Phủ, Chức Vụ cũng đã bình tĩnh lại và suy nghĩ lại mọi chuyện.
Dù sao thì nam nhân ở nhà thoạt nhìn hoàn toàn vô hại.
Nếu nghĩ kĩ, hình ảnh trượng phu gầy guộc yếu đuối dưới ánh đèn, không thể tự lo liệụ..
Thậm chí Chức Vụ còn nghĩ rằng nếu không có nàng bên cạnh thì y sẽ không sống nổi.
Vì vậy, sau khi nghe Lưu Phủ nói kết quả xác thực, tảng đá trong lòng Chức Vụ buông xuống, tình thần dần khôi phục.
Mỗi khi có tiến triển gì liên quan đến thích khách thì Lưu Vũ đều bị La huyện lệnh ra tay ngăn cản, khiến y thật áp lực.
Khi tiễn Chức Vụ ra khỏi huyện nha, y ngước nhìn thấy tấm bố báo trên tường, nhớ lại những lời khen ngợi Cẩn Vương và Thái tử gần đây, khen họ đều là bậc lương thần, y không khỏi nhíu mày.
"Thái tử lễ độ nho nhã, xem dân như con, hoàn toàn khác với Cẩn Vương…"
Dân chúng tuy không can dự vào các tranh chấp trong hoàng tộc, nhưng Lưu Phủ tận tâm tận lực trong việc truy bắt thích khách, cùng với thái độ biểu lộ trong các cuộc gặp gỡ riêng tư, rõ ràng là thuộc phe ủng hộ Thái tử.
Chức Vụ bỗng nghe thấy có người nhắc đến Thái tử, lòng nàng cảm thấy lạnh lẽo, như có một cơn gió lạnh vô hình quanh quẩn người.
Có lẽ cũng vì đã đọc cuốn sách đó…
Trong lòng Chức Vụ, tất nhiên Cẩn Vương là kẻ ác độc, nhưng Thái tử người gần như được tán tụng như một vị trích tiên phần sau trong sách làm những việc khiến người ta kinh hãi.
Cẩn Vương chỉ là muốn loại bỏ đối thủ, bị đồn là tàn nhẫn độc ác.
Nhưng Thái tử, kẻ tay nhuốm đầy máu mà vẫn giữ được hình tượng thánh khiết ôn nhuận trong mắt bá tánh, chắc chắn không phải là nhân vật đơn giản.
Cả cuốn sách chỉ là cuộc chiến chết chóc của hậu duệ quý tộc trên mây cao.
Hoàn toàn xa với với dân thường như họ.
Tại ngã ba, tình cờ gặp Từ Lão bá đang về thôn, Lưu Phủ bèn tiễn Chức Vụ đến trước xe bò của Từ Lão bá.
Khi chuẩn bị rời đi, nữ tử ngồi trên xe bò bất ngờ gọi y lại..
"Lưu đại ca..."
Chức Vụ vặn vặn ngón tay, sau một hồi do dự vẫn cất tiếng đặc điểm nào cụ thể để nhận dạng không?”
⬅ Trước Tiếp ➡