⬅ Trước Tiếp ➡
Trước kia khi bị nàng vứt bát cơm cho chó, dù là thái tử điện hạ cao quý không nhiễm bụi trần thì y vẫn giữ vẻ mặt bình thản như thường.
Tựa như không thấy chó dơ hơn người thế nào.
Giống như việc dùng thìa của nàng.
Nam nhân cũng chẳng cảm thấy người sạch sẽ hơn chó là bao.
Yến Ân hiểu rõ trước đây Chức Vụ rất sợ bị đầu độc.
Không chỉ sợ chết, nàng ta còn sợ thuốc độc sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe cũng như dung mạo của nàng.
Vì vậy những thứ mà nàng tự nếm thử lại khiến người ta an tâm hơn.
Trong lòng Chức Vụ ngập tràn thẹn thùng, không hề hay biết chiếc thìa sứ dính nước bọt của nàng lại bị so sánh với bát cơm cho chó.
Nàng chỉ cho rằng y đang cho nàng mặt mũi nên không tiếp tục khuyên nữa.
Nếu nói nữa có khi trượng phu lại cảm thấy bị coi thường, không nên có hiểu lầm không cần thiết.
Sau bữa trưa, Chức Vụ mang phần canh để dành bỏ vào hộp đựng, mang sang nhà Dương đại tẩu để cảm ơn.
Dương Phượng Anh thấy nàng chu đáo như vậy cũng rất ngạc nhiên, từ chối một hồi cũng vui vẻ nhận lấy.
Khi Chức Vụ chuẩn bị về thì gặp ngay Lưu Phủ vừa trở về nhà.
Lưu Phủ mang theo đao bên hông, dáng vẻ mệt mỏi phong trần của một người làm việc ở nha môn.
Không đợi Chức Vụ báo tin tốt đôi mắt trượng phu đã hồi phục, y lạnh lùng nói “Chiều nay ngươi phải theo ta đến huyện nha một chuyến.”
Nghe lời này, dù Chức Vụ không tình cờ gặp y thì lát nữa y cũng sẽ đến tìm nàng.
Chức Vụ hơi ngạc nhiên “Có phải vụ thích khách đã có tiến triển mới?”
“Không phải.”
Lưu Phủ nghe nàng nói xong, ánh mắt lướt qua phần canh gà trên bàn, rồi từ tốn thông báo từng chữ cho nàng nghe.
“Là để nhận thi thể của trượng phu ngươi, Liễu Đàn.”
Đầu óc Chức Vụ bỗng chốc trống rỗng, như không phản ứng kịp.
Lưu Phủ nói ngắn gọn “Trước khi xác nhận thi thể, thích khách tinh thông thuật dịch dung, có lẽ…”
“Đã cải trang thành bất kỳ nam nhân nào có mặt vào ngày đó.”
Khi hai phu phụ họ mới nơi này đã đăng ký tên, nương tử là Trần Vụ, trượng phu là Liễu Đàn.
Thế mà hiện tại, hậu đường huyện nha có một xác chết thê thảm, máu thịt lẫn lộn, mang đúng thông tin nhận dạng của chồng nàng, Liễu Đàn.
Lúc này, đôi mắt Chức Vụ run rẩy nhìn vào tờ giấy nhuốm máu trong tay Lưu Phủ, ánh mắt dần đờ đẫn.
Cảm giác sởn tóc gáy lan tỏa từ hai chữ “Liễu Đàn” trên tờ giấy đó.
Lúc này đang chính ngọ, dương khí ở đỉnh điểm.
Cả người rõ ràng đang đắm mình trong ánh nắng, nhưng sống lưng của Chức Vụ lại đột ngột lạnh lẽo.
Kể từ khi xuyên sách, hầu như mọi thứ đều diễn ra thuận lợi.
Nhưng nếu xác chết trong huyện nha kia thực sự là “trượng phu” của nàng...
Vậy thì nam nhân sớm tối cùng nàng những ngày qua là ai?
Lần thứ hai Chức Vụ bị dẫn tới huyện nha.
Trước khi nàng nhìn thấy xác chết, một nữ nhân khác đã đến đến huyện nha nhận diện thi thể trước.
Khi Chức Vụ và Lưu Phủ tới nơi, phụ nhân đó đang khóc lóc thảm thiết trên thân xác đầy máu me, khuôn mặt và ngực đều bị biến dạng.
Phụ nhân đó nói trượng phu bà có một vết sẹo hình trăng khuyết ở phía sau vai trái, hoàn toàn trùng khớp với xác chết này.
Lưu Phủ thấy sự tình có biến, đích thân lật lại xác chết xem xét đằng sau, quả nhiên đúng như lời bà nói, y cau mày hỏi "Vậy tại sao giấy thông hành này lại ở trên người trượng ngươi?"
Phụ nhân đó liếc nhìn một cái, cũng không hề ngạc nhiên, giọng điệu từ khóc lóc chuyển thành ấp úng.
Sau vài lần do dự ngập ngừng, bà ta mới thú nhận “Trượng… trượng phu ta có quen thói trộm cắp, có lẽ trong lúc hỗn loạn hôm đó, chàng đã tiện tay lấy..."
Sự nghi ngờ trong lòng Lưu Phủ lại càng tăng.
Lưu Phủ định mở miệng thẩm vấn phụ nhân này thì một nam nhân trung niên mặc quan phục từ ngoài huyện nha chậm rãi bước vào.
⬅ Trước Tiếp ➡