⬅ Trước Tiếp ➡

cậu em họ ông ở Bắc Kinh đã chết trong một vụ tai nạn.
Vào thời điểm đó, trên các tờ báo đều nói rằng đây là một vụ tai nạn hết sức kỳ lạ.
Nhìn không giống như là ngoài ý muốn mà giống như là nannan Mục Quý Hòa thu hồi suy nghĩ của mình lại, vỗ vỗ mu bàn tay của Mục Ảnh Sanh.
“Con đừng suy nghĩ quá nhiềụ Chú ấy nói con là bị người ta bắt cóc, vừa khéo lúc đó chú ấy đi qua nên mới cứu được con.
Lúc ấy chú ấy chưa kết hôn, đàn ông độc thân, không biết chăm trẻ con nên mới đưa con sang đây.” “A Sanh, có phải con muốn tìm lại cha mẹ ruột của mình không?” Mục Ảnh Sanh cầm lấy miếng ngọc, lắc đầụ Chưa nói đến thế giới rộng lớn thế nào, chỉ từ nơi này đến Bắc Kinh cũng phải có hơn hàng triệu hộ gia đình, cô phải đi đâu mà tìm đây?
Nghĩ đến tin nhắn cô nhận được ở kiếp trước, Mục Ảnh Sanh cảm thấy có chút kỳ lạ.
Cô có cảm giác, ba không muốn nói cho cô biết mọi chuyện.
Ba, rốt cuộc ba đang che giấu điều gì?
Tin nhắn cuối cùng ở kiếp trước kia, ba gửi tới nói có chuyện chưa nói cho cô biết là chuyện gì đây?
Sự nghi ngờ của Mục Ảnh Sanh cũng chẳng duy trì được quá lâụ Bởi thời gian học viện quân sự phỏng vấn đã sắp tới.
Kiếp trước, mặc dù điểm của cô đã vượt qua điểm chuẩn tuyển sinh của trường lục quân nhưng do đùi bị thương, lúc phỏng vấn vẫn chưa lành hẳn, thậm chí đứng còn không vững nên bị loại ngay lập tức.
Còn bây giờ thân thể của cô rất tốt, các chỉ tiêu đều tương đối khỏe mạnh.
Cô tin rằng mình nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội lần này.
Lần phỏng vấn này diễn ra ở cung thiếu niên trong thành phố.
Kiếp trước, Mục Ảnh Sanh đã từng đến nơi này một lần.
Đứng trên sân bên trong cung thiếu niên, cô xiết chặt bản khai phỏng vấn trong tay, lòng tự nhủ nhất định không được căng thẳng.
Bởi vì lần này, cô nhất định sẽ không bỏ lỡ cơ hội.
Để tiết kiệm thời gian, nhiều người sẽ được vào phỏng vấn một lúc.
Bước vào cửa có thể nhìn thấy gian phòng được tạm thời sắp xếp với hàng bàn ở hai bên phòng, giám khảo mặc quân phục màu xanh đã ngồi sau bàn.
Thí sinh khi được gọi vào sẽ đến ngồi vào cái bàn trống còn lại.
Lúc được gọi vào, Mục Ảnh Sanh có chút căng thẳng đi về phía chiếc ghế trống.
Người lính trẻ ngồi bên trong thoạt nhìn khoảng hai mươi mấy tuổi, cô cầm bản khai vừa định ngồi xuống thì anh ta nghe thấy bên ngoài có người gọi liền đứng lên “Bạn đợi một chút”.
Giám khảo rời đi khiến Mục Ảnh Sanh thả lỏng được không ít.
Nhưng cô vẫn ngồi rất nghiêm chỉnh.
Lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên mặt bàn, nhìn không khác một học sinh tiểu học.
Lúc Mục Ảnh Sanh cảm nhận được có người đang đến gần thì lưng càng ưỡn thẳng hơn.
Vị giám khảo lại ngồi xuống.
Mục Ảnh Sanh hơi nhếch khóe môi, nở nụ cười mà cô thấy là rất thân thiện.
Nhưng lúc nhìn rõ mặt giám khảo thì cũng là lúc nụ cười liền đông cứng lại.
Lệ Diễn?
Tại sao anh ta lại ở đây?
Cô chớp chớp mắt, trong nháy mắt cô còn tưởng mình hoa mắt?
“Được rồi.
Bắt đầu thôi.” Người đàn ông ở trước mặt, lông mày lưỡi kiếm, mắt sáng, hốc mắt sâu, sống mũi cao, làn da lúa mạch, đầu đinh sạch sẽ chỉnh tề.
Cả người thoạt nhìn rất anh tuấn mà lại nam tính.
Được một giáo khảo đẹp trai như vậy phỏng vấn, nếu đổi lại là một nữ sinh khác nhất định sẽ mừng rỡ,


⬅ Trước Tiếp ➡