⬅ Trước Tiếp ➡

không?
Khi đó Mục Thiên Thiên đang qua lại với một người bạn trai giàu có.
Cô tưởng nó là do bạn trai Mục Thiên Thiện tặng, cũng mở miệng khen vài câụ Mục Thiên Thiên có vẻ vô cùng thích mặt ngọc này, sau này hầu như cô ta toàn đeo nó.
Thế nhưng cô lại không ngờ mình trọng sinh lại có thể nhìn thấy miếng ngọc này.
“Ba, đây là nannan ” “A Sanh, có lẽ con không biết, ba có một người họ hàng xa, cũng mang họ Mục.
Năm đó, ông ta đến Bắc Kinh công tác.
Vài năm mới quay về, sau đó cứ sau một vài năm chú ấy sẽ trở về một lần.
Mục Ảnh Sanh không hiểu cho lắm, cô quay sang nhìn Mục Quý Hòa, thấy ông cũng đang nhìn mình “Con chính là do người em họ đó của ba lúc trở về đã ôm về.” Mục Ảnh Sanh sửng sốt “Ba, ý của ba là, con là con gái của người họ hàng xa kia?” “Không phải.” Mục Quý Hòa nhớ lại những lời nói của người em họ đã nói với ông lúc ôm đứa bé trẻ tới.
“Anh họ, em biết anh là một người tốt, anh với chị dâu kết hôn nhiều năm mà không có con, anh hãy nhận nuôi đứa bé này đi.” “Đứa bé này từ đâu ra?” Đứa bé mới sinh ra không lâu, bộ dạng trắng nõn đáng yêu, nhìn rất cưng.
“Anh họ, em không thể nói cho anh biết được, biết quá nhiều sẽ không tốt cho anh.
Anh chỉ cần nuôi lớn đứa bé này, coi nó như là con gái của mình.
Để sau này về già có người chăm sóc.
Cậu ta nhất quyết không chịu nói một lời về thân thế của đứa trẻ, chỉ nói với ông rằng coi như đứa bé bị bắt cóc.
Không cần biết thân thế của cô, chăm sóc cô thật tốt.
Công sinh không bằng công dưỡng, nuôi đứa bé như nuôi con gái mình.
Mục Ảnh Sanh lúc được ôm đến, ngoài tã lót ra, còn có miếng ngọc này.
“Miếng ngọc này là của đứa bé, anh nhận đi.
Anh họ, em biết rõ anh là người tốt, anh đồng ý với em một việc nhé, nhất định phải coi con bé như con ruột của mình mà đối đãi, không để cho nó phải chịu dù chỉ là một chút đau khổ.” “Được, anh đồng ý với chú.” Vốn xuất thân từ lính nên với ông nhất ngôn cửu đỉnh.
Sau khi đồng ý với người em họ, ông thật sự xem cô như con gái ruột của mình mà yêu thương hơn chục năm.
“A Sanh, ba không biết ba mẹ con là ai, nhưng miếng ngọc này năm đó được đặt trong tã lót của con, chắc hẳn là do ba mẹ ruột của con để lại.
Nay, ba trả nó lại cho con.” Mục Ảnh Sanh cầm lấy miếng ngọc, ngọc vừa chạm vào tay, cô đã thấy hơi lạnh.
Cô nhìn Mục Quý Hòa, muốn hỏi tại sao kiếp trước miếng ngọc này lại ở trong tay Mục Thiên Thiên, nhưng lời tới miệng lại đổi thành “Ba, con thật sự không phải là con gái của em họ ba sao?” “Không phải.” Mục Quý Hòa lắc đầu “Ba đã hỏi chú ấy rồi, thực sự không phải.” “Vậy chú ấy bây giờ đang ở đâu ạ?” Cô nghĩ, có lẽ người chú họ này sẽ biết?
Tìm được chú ấy, có thể cô sẽ tìm được xuất thân của mình.
“Mất rồi.
Chú ấy mất sớm rồi.” “Sao?
Chú ấy mất rồi ạ?
Sao chú ấy lại mất ạ?” Tính về tuổi tác thì có lẽ ông ấy con nhỏ tuổi hơn Mục Quý Hòa?
“Bị bệnh cấp tính mà qua đời.” Mục Quý Hòa cụp mắt, nhớ lại, khi đó Mục Quý Hòa không nói gì nữa ôm Mục Ảnh Sanh lập tức rời đi.
Sau đó, ông đọc được tin về cái chết của người em họ đó trên báo.
Nhận con nuôi chưa được bao lâu,


⬅ Trước Tiếp ➡