⬅ Trước Tiếp ➡

phấn khích.
Nhưng Mục Ảnh Sanh lại toàn thân cứng ngắc, cả người chẳng thể tự nhiên nổi.
Ở kiếp trước, lúc phỏng vấn, cô chăm chăm lo cho vết thương ở chân nên căn bản không có tâm tư đâu mà chú ý đến giám khảo là ai, bộ dạng dài ngắn như thế nào.
Nhưng cô có thể chắc chắn người phỏng vấn cô lúc đó nhất định không phải là người này.
Lệ Diễn, đối thủ một mất một còn của cô ở kiếp trước.
Thấy người đối diện không lên tiếng, Lệ Diễn ngồi đối diện nhăn mày lại “Có chuyện gì vậy?
Không bắt đầu à?” Mục Ảnh Sanh thu lại những ý niệm về kiếp trước ở trong đầu, đầu ngón tay nắm chặt lấy bản khai, cô hít thở thật sâu, bắt đầu tự giới thiệụ “Tôi tên Mục Ảnh Sanh, hiện tại đã tốt nghiệp trung học phổ thông…” Lệ Diễn không bỏ qua nét mặt cứng ngắc của Mục Ảnh Sanh vừa nãy, cũng không bỏ qua mi tâm hơi nhăn lại của đối phương khi nhìn thấy anh.
Cô ấy biết mình sao?
“Tại sao lại muốn vào Học viện quân sự?” Chất giọng nam sang sảng làm cho cô ý thức được bản thân vừa rồi đã để lộ cảm xúc ra ngoài.
Mục Ảnh Sanh rất nhanh chỉnh chu lại thái độ.
“Tôi rất yêu nghề lính, tôi hi vọng mình có thể trở thành một chiến sĩ vinh quang”.
Câu trả lời tiêu chuẩn chẳng có gì mới mẻ.
Lệ Diễn nhìn đối phương hai tay xoắn lại “Có hiểu rõ một người lính là như thế nào không?” “Không phải là hiểu rất rõ”.
Mục Ảnh Sanh ăn ngay nói thật “ Nhưng tôi vẫn hi vọng có thể có cơ hội để hiểu rõ hơn.” Lệ Diễn mang ánh mắt dò xét đảo qua khuôn mặt của Mục Ảnh Sanh, nhìn thấy nước da trắng nõn nà của cô thì ngay lập tức vẻ mặt trở nên cực kì nghiêm túc “Cô có biết quân đội không giống như cô nghĩ hay không?
Con gái da thịt mềm mại như cô vào quân đội chưa được hai ngày đã sợ muốn khóc mà chạy trốn đấy.” Tâm tình Mục Ảnh Sanh một mực gắng gượng trong nháy mắt đã vỡ vụn hết rồi.
Cách nhau cả một kiếp rồi mà người đàn ông trước mặt vẫn đáng ghét như vậy.
Ai nói là cô vào quân đội sẽ khóc nhè?
Ai bảo là cô sẽ chạy trốn?
Kiếp trước anh ta đã xem thường cô rồi, không ngờ kiếp này vẫn y như vậy.
Mục Ảnh Sanh nghiến răng, giọng nói cũng cao hơn vừa nãy hai độ.
“Báo cáo giáo quan, tôi đã chuẩn bị kĩ càng.
Tôi biết mình phải làm gì, biết mình muốn trở thành người như thế nào.
Vì vậy, tôi sẽ không khóc đâụ” “Thật không?” Lệ Diễn nhìn vào tư liệu của đối phương.
Số điểm này dư sức vào được Thanh Hoa với Bắc Đại.
“Tại sao lại muốn làm quân nhân?” “Ba của tôi từng là một quân nhân, ông đã kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện trong quân đội.
Mơ ước của tôi chính là có thể trở thành một quân nhân ưu tú giống như ông ấy.” Mục Quý Hòa từng phục vụ trong quân đội, Mục Ảnh Sanh đúng là từ nhỏ đã nghe ông kể những chuyện ngày xưa lúc đi lính nên mới muốn tòng quân.
Lý do này vô cùng thích hợp.
“Ba cô đã kể cho cô nghe rất nhiều chuyện trong quân đội?
“Vâng.” “Vậy cô có biết hành động tự ý kể chuyện trong quân đội cho người nhà này của ba cô được xem như là để lộ bí mật không?
Chúng tôi có thể truy cứu trách nhiệm của ông ấy đấy?” Lệ Diễn ngồi đối diện đột nhiên thay đổi sắc mặt, cộng thêm những lời anh ta nói làm khuôn mặt của Mục Ảnh Sanh trở nên trắng bệch, đột nhiên không biết phải phản ứng như thế nào.
Quân đội không


⬅ Trước Tiếp ➡