⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Lăng nhìn kiến trúc cao lớn và đèn đường hai bên đường, sau đó cô hoảng hốt, không biết toàn bộ chuyện này… Rốt cuộc là thật, hay là giả.
Bất tri bất giác, giống như chỉ trong một cái chớp mắt, toàn bộ phương tiện dừng lại, bên tai truyền đến giọng nói trong veo và lạnh lùng của Minh Dạ.
“Cho tôi xuống đây.”
Lúc này Bạch Lăng mới hoàn hồn, chịu đựng đau đớn trên đầu gối đẩy cửa xuống xe, ngẩng đầu nhìn quang cảnh trước mắt làm cô phải há miệng.
Đây là lần đầu tiên Bạch Lăng nhìn thấy bên ngoài biệt thự nhà họ Minh.
Lần trước cô được khiêng ra ngoài, cái gì cũng không nhìn thấy được, bây giờ được xe kéo vào.
Cho dù biết nhà họ Minh phú khả địch quốc*, nhưng mà khi nhìn thấy biệt thự lớn nhà họ Minh, cô vẫn nhịn không được thán phục một tiếng, nơi này đúng là khác biệt trong xã hội.
*: giàu đến nỗi địch nổi với kho bạc nhà nước.
Biệt thự nhà họ Minh giống như một tòa thành lớn, theo phong cách hoàng cung Châu Âu thời Trung Cổ, xa hoa, nguy nga, to lớn…
Mãi đến khi quản gia nhắc nhở cô đi vào nghỉ ngơi, Bạch Lăng mới xấu hổ cười ngây ngô một phen, trong ánh mắt khinh bỉ của anh Dạ, cô bước vào cửa lớn.
Tiến vào đại sảnh, trình độ tráng lệ đó, càng rung động hơn tưởng tượng của cô nhiều, sau khi cô giật mình tỉnh lại.
Phát hiện… Toàn bộ người hầu xung quanh đã biến mất, chỉ để lại đứa con riêng lạnh lùng nhìn cô.
Mặt Minh Dạ không chút thay đổi liếc mắt nhìn Bạch Lăng một cái, nhấc chân đi lên lầu…
Bạch Lăng cắn môi, vẫn mở miệng gọi lại, “Này… Đợi đã.”
“Có chuyện gì?”
“Tôi… Phòng của tôi ở đâu?”
“…”
Bạch Lăng cắn môi, ngón tay xoắn vào nhau, xấu hổ đứng trước mặt Minh Dạ, đáng thương tội nghiệp nhìn anh.
Trong mắt viết bốn chữ to: Tôi mất trí nhớ, tôi cái gì cũng không nhớ…
Cậu chủ Minh không tính là hư hỏng hết thuốc chữa, gọi một người hầu nữ dẫn Bạch Lăng trở về phòng.
Sau khi anh trở về phòng, tắm rửa xong thay quần áo, anh không ở biệt thự nhà họ Minh lâu, mang theo xe của anh, chạy về phía cuộc sống về đêm muôn màu muôn vẻ.
Bây giờ cậu Minh không có tự mình lái xe, giống như cậu chủ cao quý ngồi ở phía sau.
Nghe nói, đồ chơi của anh chạy mất (1)
Bây giờ cậu Minh không có tự mình lái xe, giống như cậu chủ cao quý ngồi ở phía sau.
Hơn nữa xe Bentley cực kỳ ổn định, nếu không phải đèn đường vụt qua, căn bản không có cảm giác được xe di chuyển.
Dọc theo đường đi Minh Dạ đều không nói gì, lúc sắp đến Hoa Dương Sơ Thượng, anh xoa xoa trán, hỏi Sở Tiều bên cạnh.
“Sở Tiều, cậu tin người phụ nữ đó thật sự mất trí nhớ không?”
Sở Tiều lái xe, từ nhỏ đã đi theo bên người Minh Dạ, làm người bảo vệ bên cạnh anh.
Một gương mặt trẻ con, nhìn đáng yêu giống như ánh mặt trời, không ai có thể biết trên tay anh ta dính bao nhiêu là máu.
Nhà họ Sở nhiều năm trước từ khi lập nghiệp vẫn luôn bảo vệ gia tộc nhà họ Minh, mỗi một lần thi chỉ có người mạnh nhất, mới có thể bảo vệ gia chủ nhà họ Minh.
Vấn đề của cậu chủ hiển nhiên là làm khó cao thủ giơ tay giết người trong vô hình, anh ta nghĩ một lát nói đúng vào trọng tâm:
“Cậu chủ, đây có tính là anh đang hỏi không, em không phải là bác sĩ, kỳ thật, rốt cuộc bà chủ có mất trí nhớ hay không, cậu chủ hẳn là biết rõ.”
Minh Dạ liếc mắt nhìn anh ta một cái, mò mẫm trong lòng không được, mới hỏi anh ta, thằng nhóc này đúng là gian xảo.
Chỉ chốc lát sau khi Sở Tiều nhận điện thoại, trên khuôn mặt đáng yêu hiếm khi có vẻ trịnh trọng.
“Cậu chủ, Viễn Sơn Liên đã đến nơi rồi, chúng ta có cần phái người mai phục ở gần Hoa Dương Sơ Thượng không ạ?”
Minh Dạ nghịch zippo, ngón tay thon dài hoàn mỹ giống như giáo viên piano.
“Hừ, đây không phải là Nhật Bản, anh ta sẽ không ngốc đến mức đó đâu, lựa chọn ra tay ngay trong này.”
Viễn Sơn Liên trong miệng Sở Tiều là đối thủ đàm phán bây giờ cùng Minh Dạ, thái tử tập đoàn đại tài phiệt Viễn Sơn của Nhật Bản.
Thế lực của anh ta ở Nhật Bản giống như Minh Dạ ở thành phố A vậy, là người cực kỳ âm ngoan độc ác.
Mọi người đều nói Viễn Sơn Liên có bao nhiêu xinh đẹp, thì trái tim có bấy nhiêu ác độc.
Lúc anh ta cười mị hoặc, cũng là lúc người kia nên chuẩn bị hậu sự của chính mình.
Những tin đồn đều cực kỳ quỷ dị, nhưng mà Sở Tiều cảm nhận được, nếu đúng là Viễn Sơn Liên thật, thì càng quỷ dị hơn so với những lời đồn nhiều.
“Cậu chủ, đến nơi rồi ạ.”
Xe dừng lại, Sở Tiều lập tức xuống xe mở cửa cho Minh Dạ.
⬅ Trước Tiếp ➡