⬅ Trước Tiếp ➡
Hoa Dương Sơ Thượng là nơi nào, là nơi tiêu tiền lớn nhất của thành phố A, vung tiền như rác không nhất định có thể đi vào được nơi này.

Nghe nói, đồ chơi của anh chạy mất (2)
Hoa Dương Sơ Thượng là nơi nào, nơi tiêu tiền lớn nhất của thành phố A, vung tiền như rác không nhất định có thể đi vào được nơi này.
Người có thể đi vào nơi này, phải có thân phận và địa vị, là người tầng lớp cao trong xã hội thượng lưu.
Quản lý của Hoa Dương Sơ Thượng đã sớm dẫn công chúa và người hầu đứng ở hai bên cửa lớn, nghênh đón Minh Dạ đến.
“Cậu chủ, anh đã đến rồi, đều chuẩn bị cho anh xong hết rồi, mời anh vào…”
Minh Dạ thờ ơ nhìn những người phụ nữ ăn mặc mát mẻ không ngừng liếc mắt đưa tình với anh, trong lòng cảm thấy bực bội.
Quản lý nhìn ra được vẻ mặt của anh không còn kiên nhẫn, lập tức vẫy tay bảo đám người rời đi.
Kính cẩn lễ phép dẫn Minh Dạ đi tới gian phòng xa hoa nhất trong Hoa Dương Sơ Thượng, đẩy cửa phòng ra, lễ phép mời anh Dạ đi vào.
Minh Dạ vừa vào liền thấy Viễn Sơn Liên ngồi một mình trên ghế sofa màu đen bằng da thật.
Trong tay bưng một ly rượu đỏ, nghe thấy có người vào, đôi mắt đào hoa cũng không di chuyển một phen.
Vẫn nhìn chằm chằm TV LCD trên tường giống như đang nhìn mỹ nữ gợi cảm nóng bỏng bên trong khiêu vũ, lại giống như xuyên qua vách tường nhìn một nơi phương xa không rõ.
Anh ta ngồi ở chỗ đó, cả người giống như bông hoa có độc, cùng tên của anh ta đâu chỉ kém ngàn vạn.
Anh ta độc ác, cao quý như hoa sen, đây đúng là đối lập hết sức rõ ràng.
Nhưng kỳ lạ, ông trời cực kỳ ưu ái người đàn ông này.
Cho anh ta thân phận cao quý, làm cho người ta mê hoặc vẻ ngoài, và… Một cái đầu thông minh cơ trí lập ra nhiều kế hoạch.
Minh Dạ bĩu môi, mắng thầm một tiếng.
Cậu chủ Minh không thích Viễn Sơn Liên, phải nói là tương đương với chán ghét.
Không thể nói rõ tại sao, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh đã cảm thấy chán ghét rồi.
Viễn Sơn Liên là một người đàn ông có tướng mạo kỳ lạ, nam nữ đều có thể đổi được.
Khóe môi vĩnh viễn đều mang theo tươi cười quyến rũ câu hồn, một người đàn ông có thể có đức hạnh như vậy, thật sự làm phụ nữ trên thế giới này xấu hổ.
Minh Dạ mang theo Sở Tiều lững thững đi vào, ngồi đối diện Viễn Sơn liên, ngăn cách rõ ràng, khí tràng đó tuyệt đối không thua nửa phần Viễn Sơn Liên.
Nếu nói, Viễn Sơn Liên ví như nữ tử xinh đẹp, vậy Minh Dạ tuyệt đối trái ngược với anh ta.
Quản lý Hoa Dương Sơ Thượng vừa thấy thế trận này liền kéo công chúa đã chuẩn bị trước trở về, sau khi để người hầu bưng rượu vào, liền nhanh chóng rời đi.
… … … … …
Nghe nói, đồ chơi của anh chạy mất (3)
Quản lý Hoa Dương Sơ Thượng vừa thấy thế trận này liền kéo công chúa đã chuẩn bị trước trở về, sau khi để người hầu bưng rượu vào, liền nhanh chóng rời đi.
Minh Dạ nhận lấy ly rượu đỏ Sở Tiều đưa tới, hơi lắc lắc cái ly, chất lỏng màu đỏ tươi dao động theo, hơi nhấp một ngụm, tư thế tao nhã không mất liều lĩnh.
Cũng không nhìn Viễn Sơn Liên, nhàn nhạt mở miệng:
“Lá gan của anh cũng không nhỏ, đến địa bàn của tôi vậy mà một người cũng không mang theo, anh thực sự nghĩ tôi sẽ không ra tay giết anh sao?”
Rốt cuộc Viễn Sơn Liên cũng thu hồi ánh mắt nhìn màn hình TV, hơi quay đầu nhìn Minh Dạ, nhếch môi cười yếu ớt, mị hoặc xinh đẹp.
“Nghe nói, bà chủ nhà anh mất trí nhớ rồi!”
Anh ta nhấn mạnh hai chữ ‘Bà chủ’ rất rõ ràng, nhìn Minh Dạ trêu đùa.
Khóe miệng Minh Dạ co rút, nghĩ đến tính cách kỳ lạ của người phụ nữ ở trong nhà sau khi mất trí nhớ, ngực giống như nhét đầy tức giận.
Nhưng mặt ngoài anh vẫn duy trì lạnh lùng, trong mắt không có một chút dao động nào.
“Nghe nói đồ chơi anh nuôi dưỡng vứt bỏ anh chạy mất rồi.”
Quả nhiên Minh Dạ vừa nói ra những lời này, đôi mắt của Viễn Sơn Liên đột nhiên âm u.
Giống như con rắn hổ mang ở trong sa mạc chuẩn bị tấn công con mồi, che dấu sát khí vô tận.
Sở Tiều vụng trộm lau mồ hôi trên trán.
Thầm than, hai người này rốt cuộc đến đàm phán chín triệu trốn trăm ngàn súng ống đạn dược, hay là đến đây nói chuyện trong nhà của người khác.
Viễn Sơn Liên đặt ly rượu xuống, ngửa người ra sau dựa hoàn toàn vào ghế sofa, lười biếng nói:
“Ham mê của cậu chủ Dạ, thật sự làm cho người ta không thể không khinh bỉ.”
⬅ Trước Tiếp ➡