⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng sự quật cường trong mắt, lại làm cho ánh mắt cô sáng tới dị thường.
Như là viên đá quý vừa lau đi bụi bặm, chợt tản ra ánh sáng chói lóa, động một tý liền có thể thu hút ánh nhìn của người xung quanh.
Minh Dạ phát hiện sau khi cô bị mất trí nhớ, chính anh cũng không còn hiểu cô nữa rồi.
Trên người cô giống như có một lớp sương mù mờ ảo, khiến người ta không nhịn được mà mơ hồ.
Nhưng là người, càng là những thứ mình không biết, liền ôm sự tò mò hiếu kỳ, càng không thể tới gần, lại càng nóng lòng muốn biết.
Chuyển biến bất ngờ này của Lan San làm cho anh có chút trở tay không kịp.
Người phụ nữ một khắc trước còn hận không thể bò lên giường của anh, nói yêu anh đến chết, còn thề nếu chú rể không phải là anh thì sẽ không lấy chồng, giờ phút này lại nhìn anh như người xa lạ.
Nhưng lại mang theo một sự châm chọc nhàn nhạt...
Điểm này làm cho một Minh Dạ cao cao tại thương, bị một sự đả kích nhẹ.
Thế nhưng, đối với sự chuyển biến này của cô, anh vẫn khá là vui vẻ.
Chỉ là anh lại đâu biết rằng, Lan San đang đứng trước mặt anh đây...
Đã sớm bị thay đổi, một người phụ nữ "trong ngoài bất nhất" rồi.
Minh Dạ nhìn Bạch Lăng thật lâu.
"Cô có thể nghĩ như vậy là tốt. Như vậy mới có thể có lợi cho cô!"
Nếu như sau này không còn một người mẹ kế luôn mang lòng quyến rũ anh, anh đương nhiên là sẽ vui mừng.
Nhưng mà Minh Dạ lại không có chú ý tới, trong lòng anh lại dâng lên một sự buồn bã khó tả.
"Nếu như sau này tôi gặp một người đàn ông thích hợp, tôi sẽ rời khỏi nhà họ Minh, đến lúc đó anh có thể thực sự thanh tĩnh rồi!"
Đừng giả chết, lên xe (1)
Trong lòng Bạch Lăng nổi lên một nguyệt vọng mãnh liệt, đó chính là rời khỏi nhà họ Minh, tìm người đàn ông nào đó rồi gả đi, cô sẽ không phải chịu đựng tính khí của anh nữa.
Minh Dạ sửng sốt một chút, chợt cười nhạt, như là đang nhìn một câu chuyện cười.
"... Lan San, cô đừng ngây thơ, gả vào nhà họ Minh, cả đời đến chết cũng vẫn sẽ là người nhà họ Minh, vợ tái giá, nhà họ Minh sẽ không để chuyện đó xảy ra! Nếu cô muốn sống yên ổn, liền phải biết học hai chữ thành thật!"
Nếu như không phải cô và anh đứng cách nhau một cái thân xe, Bạch Lăng thực sự là muốn lao tới nhổ một bãi vào mặt Minh Dạ.
Cô chỉ có hai mươi bốn, quãng đời còn lại dài như vậy, chẳng lẽ cũng bắt cô "thủ tiết" sao?
Có thể cô bây giờ không có tư cách gì để lên tiếng kiến nghị với anh, vậy nên chỉ dỗi thấp giọng nói một câu không cam lòng.
"Ha... vậy tôi tìm tình nhân chắc không sao chứ..."
Cô cho rằng mình nói rất nhỏ, Minh Dạ sẽ không nghe được.
Nhưng hết lần này tới lần khác, tai của Minh Dạ vô cùng thính, cô lập tức nhớ ra, cả người liền run lên, nhìn ánh mắt anh đang dần trở nên độc ác.
"Mẹ kế, vậy mẹ có thể thử xem, xem là tốc độ tìm tình nhân của cô nhanh, hay là tốc độ giết người của tôi nhanh!"
Đầu gối Bạch Lăng lập tức mềm ra.
Sát nhân!
Cô làm sao lại quên mất, sau khi tỉnh lại ở bệnh viện, anh cầm súng dí vào người cô, thiếu chút nữa, chỉ chút nữa thôi liền bóp cò rồi.
Nên nói đều nói rồi, Minh Dạ không muốn tiếp tục phí thời gian với cô, lạnh lùng nói: "Đừng giả chết, lên xe!"
Bạch Lăng cắn răng, trợn mắt nhìn anh.
"Tôi... tôi hết sức rồi, không đứng nổi nữa!"
Hai chân cô lúc này như muốn nhũn ra, thật không có một chút sức lực nào nữa rồi.
"Phiền phức!"
Minh Dạ ghét bỏ đi tới xốc Bạch Lăng lên, nhét cô vào trong xe, động tác vô cùng thô lỗ.
Trên đường trở về nhà họ Minh, Minh Dạ vẫn như lúc đi, không hề cố kỵ gì mà đua xe giữa lòng thành phố. Tốc độ vô cùng nhanh.
Nhưng lúc này Bạch Lăng luôn trong trạng thái ngẩn ngơ, ngay cả sợ cũng đều ném ra sau rồi.
Đừng giả chết, lên xe (2)
Nhưng mà bây giờ tinh thần của Bạch Lăng hoàn toàn không ở trong trạng thái hoảng hốt, sợ hãi đều đã ném ra sau đầu.
Trong đầu cô không ngừng nhớ đến câu nói cuối cùng của Minh Dạ: Xem tốc độ tìm người yêu của cô nhanh, hay là tốc độ giết người của tôi nhanh hơn.
Bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm, giống như một cái động đen thật lớn, muốn cắn nuốt toàn bộ.
⬅ Trước Tiếp ➡