⬅ Trước Tiếp ➡
"Người phụ nữ ngốc nghếch này! Sớm muộn gì em cũng sẽ hối hận!" Tư Cận Hằng là người thù rất dai, anh nghiêm mặt đứng lên, kéo cổ tay Lệ Thiển Lạc, lại một lần nữa đè cô xuống.
"Ai bảo anh quyến rũ tôi!" Lệ Thiển Lạc vừa cáu vừa thẹn lên án, lập tức lưu loát xoay người, đứng ở bên kia giường nhìn Tư Cận Hằng chụp hụt, ánh mắt giảo hoạt.
Thú vị!"Đến đây cho tôi ăn em." Nghe anh nói những lời này bình thản cứ như nói thời tiết hôm nay rất tốt vậy.
Lệ Thiển Lạc ôm lấy cái gối trước mặt, "Tư Cận Hằng, tôi không muốn kết hôn với anh, tôi không thể kiểm soát được tay lão luyện như anh!"
Cái tên vô lại này, đã nói là không được chạm vào cô rồi, chưa gì đã vầy, sau khi kết hôn xong chẳng phải là sẽ bị anh ăn sạch sành sanh hay sao!
Đàn ông mà, công phu tán tỉnh cùng khả năng giường chiếu là không học tự thông, Tư Cận Hằng không chấp nhận bị cô gọi là tay lão luyện. Nếu để cho mấy người anh em của anh biết anh bị gọi là một tay lão luyện, có khi sẽ kinh ngạc đến rớt cằm mất!
"Em nói thì không tính, không cho phép em từ chối tôi!" Tư Cận Hằng đứng dậy từ trên giường, tao nhã sửa sang lại quần áo trên người, đi đến cửa, "Đến tối rồi, đói bụng rồi chứ!"
Loại cảm giác này thật khó chịu, Lệ Thiển Lạc hung hăng liếc bóng lưng Tư Cận Hằng một cái, không tình nguyện đi theo anh xuống tầng.
Lúc xuống tầng, thím Đỗ đã bắt đầu bày món lên bàn, Lệ Thiển Lạc vội vàng chạy đi rửa tay, sau đó muốn vào phòng bếp giúp đỡ.
"Tiểu thư, cô không cần làm đâu, một mình tôi là được!" Thím Đỗ càng nhìn Lệ Thiển Lạc lại càng hài lòng, vừa lễ phép, lại không giả tạo.
"Không sao, dù sao cháu cũng không có việc gì, về sau thím cứ gọi cháu là Thiển Lạc đi!" Nếu đã phải ăn nhờ ở đậu, thì nên tạo dựng một mối quan hệ tốt với mọi người, bằng không, ở trong nhà giàu như thế này, về sau có chết thế nào cũng không biết.
Lòng người khó dò, về sau vẫn không nên dễ dàng tin tưởng người khác thì hơn...
Tư Cận Hằng kéo ghế ra ngồi xuống bên bàn ăn, thờ ơ nhìn Lệ Thiển Lạc tích cực đến phòng bếp giúp đỡ, trong mắt thoáng qua chút tán thưởng, anh không thích phụ nữ cứ luôn lên mặt.
Đồ ăn cực kỳ phong phú, bốn mặn một canh. Thịt kho tàu, sườn hầm măng, cà sốt cà chua, cá hấp, canh nấm và cháo dinh dưỡng.
………
1: Về sau không được khóc nữa
Hai người ngồi vào chỗ của mình, thím Đỗ liền vội vàng đi chỗ khác." Thím Đỗ, thím cũng ngồi xuống ăn đi." Cô thật cẩn thận nhìn thoáng qua Tư Cận Hằng đang ăn xương sườn, chắc là có thể đi...
"Không cần, cô và cậu chủ cứ ăn đi, tôi đi ra ngoài một chuyến, hôm nay quên mua thuốc vệ sinh rồi." Thím Đỗ gột rửa tay xong, đến cửa xỏ giày, chuẩn bị đi ra ngoài.
"Vâng, trời cũng tối rồi, thím cẩn thận một chút." Lệ Thiển Lạc cũng không miễn cưỡng, có lẽ đó chính là quy tắc nhà bọn họ.
Đợi cho thím Đỗ ra ngoài rồi, Lệ Thiển Lạc mới bắt đầu cầm đũa ăn cơm, lúc nhìn thấy đồ ăn cô mới thấy đói bụng. Trong khoảng thời gian này xảy ra quá nhiều chuyện, cuối cùng cũng có thể ăn một bữa cơm ngon, tuy là ăn cùng một người không quen biết... Có lẽ thêm vài ngày nữa cũng không tính là xa lạ nữa, Lệ Thiển Lạc nhìn Tư Cận Hằng tao nhã ăn cơm, có vẻ đăm chiêu.
Lúc trong bát của Lệ Thiển Lạc còn một phần ba lưng canh, Tư Cận Hằng đã ăn xong, cô nhanh chóng uống xong canh. Lau miệng, chuẩn bị đi thu dọn cơm thừa canh cặn trên bàn.
"Ở nhà em cũng làm những việc này?" Tư Cận Hằng nhìn Lệ Thiển Lạc tay chân vụng về thu dọn bàn ăn.
"Không..." Như nghĩ tới cái gì, Lệ Thiển Lạc lại đỏ mắt. Ở nhà họ Lệ, cô đương nhiên không cần làm những thứ này, mười ngón không dính nước, chính là để nói cô. Nhưng, cô đã không còn nhà, cũng không thể không hiểu chuyện nữa rồi.
"Lệ Thiển Lạc, về sau đây là nhà của em, em không cần thiết phải khách khí cùng cẩn thận như vậy!" Tư Cận Hằng túm lấy tay cô, kéo cô lên tầng.
Lệ Thiển Lạc có chút khó chịu nhìn bàn tay to đang lôi kéo tay mình, cô cũng rất muốn thả lỏng chính mình, loại cảm giác này mệt chết đi được, nhưng, có thể sao?
Đến tầng hai, Tư Cận Hằng không định buông cô ra, mà dẫn cô vào phòng làm việc của mình.
Anh lấy từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra hai chiếc thẻ, rồi đưa cho cô.
"Tôi không có mấy thứ như tiền mặt, hai tấm thẻ này về sau em có thể tùy ý quẹt, muốn mua cái gì cũng được."
Lệ Thiển Lạc nhận ra một trong hai chiếc thẻ kia là một trong 88 tấm thẻ đen VIP không hạn mức toàn cầu, được nhận đãi ngộ cao nhất, tất cả các cửa hàng xa hoa hay sân bay đều ưu tiên phục vụ cho người có thể đen này. Năm trước lúc cô cùng Thích Trạch Minh tham gia một buổi bình phẩm rượu đỏ, cô đã từng nhìn thấy một lần, hình như là của một ông trùm xí nghiệp hàng đầu,  nghe nói cả Đế Thành chỉ cũng chỉ có một mình anh ta có tấm thẻ đó.
Cô ngẩng đầu nhìn gương mặt vẫn không chút thay đổi của Tư Cận Hằng mà mê mang, bọn họ chỉ là người xa lạ mà thôi, vì sao anh lại đối xử tốt với cô như vậy? Chẳng lẽ bởi vì tối đó cô dâng lần đầu tiên cho anh ư?
"Tư Cận Hằng, trong lòng tôi không có anh. " Đúng vậy, trong lòng cô không có anh, cô không muốn giấu anh. Người cô từng yêu trước mắt chỉ có Thích Trạch Minh, nhưng hiện tại, cảm giác dành cho anh ta chỉ còn là hối hận...
"Nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai đi lĩnh giấy đăng ký kết hôn." Tư Cận Hằng chỉ nói một câu như vậy, sau đó trực tiếp đẩy cô ra ngoài.
Anh tức giận? Nhìn cửa phòng làm việc bị đóng sầm trước mặt, Lệ Thiển Lạc nắm chặt tấm thẻ trong tay, trở về phòng.
Trở lại phòng, vẫn luôn đắm chìm trong sự rung động mà Tư Cận Hằng mang lại cho cô, hiện tại đột nhiên chỉ có một mình, tất cả mọi chuyện rối não liền nhào về phía cô.
Công ty của cha đã không còn, bà nội cũng đi rồi, trong một đêm cha phải bạc trắng tóc, cũng mất tích luôn. Cô mất đi toàn bộ, tất cả đều là do cha con Thích Vân Trung làm hại, điều khiến cô đau lòng không phải là không còn công ty nữa, mà là lòng người...
2: Về sau không được khóc nữa
Cô khó chịu ngồi trên ghế sofa ngoài ban công, nhìn cảnh đêm Đế Thành, nước mắt giống như chân trâu đứt đoạn rơi xuống. Cô rất muốn kiên cường, nhưng tất cả tới quá đột nhiên, cô phải kiên cường thế nào đây?
Tư Cận Hằng thật ra rất muốn hỏi sổ hộ khẩu của Lệ Thiển Lạc một chút, nhưng vừa đến cửa phòng, liền nghe được tiếng nức nở khe khẽ. Đẩy cửa ra, anh nhìn thấy cô gái nhỏ co rút thành một cục trên ghế sofa, vốn còn cho rằng cô không quá để tâm, lại không nghĩ cô kiên cường như vậy.
Lệ Thiển Lạc bỗng nhiên bị người ta ôm vào lòng, sợ tới mức lập tức nín khóc, nhìn thấy người đến là anh, liền khóc càng đau lòng hơn." Anh vào đây làm gì? Chuyện mất mặt như vậy cũng bị anh gặp được, hu hu hu."
"..." Cũng là một người chết vì sĩ diện, Tư Cận Hằng liền đứng như thế, giằng co với người vừa được ôm lại khóc nức nở cả nửa giờ.
Anh cau mày nhìn Lệ Thiển Lạc vẫn còn đang thút thít, khiến toàn thân anh đều là nước mắt, "Chỉ một lần này thôi, về sau không được khóc nữa."
"Dựa vào cái gì anh không cho tôi khóc thì tôi sẽ không khóc hả, hu hu hu hu..." Lệ Thiển Lạc càng khóc lớn hơn, anh cũng muốn bắt nạt cô ư?
"Em khóc cũng khóc xong rồi, nhưng khóc thì có ích gì?" Nhìn cô rơi nước mắt, anh không biết vì sao trong lòng mình lại không thoải mái nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡