“Ha ha, cậu nhát quá rồi!" Lệ Thiển Lạc rất vui, tuy chưa từng làm việc nặng nhọc thế này, nhưng ít nhất có bạn thân ở bên cạnh mình.
“À phải, không phải chồng cậu nhiều tiền ư? Sao lại để cậu ra ngoài đi làm?”
“Anh ấy hả? Công ty anh ấy rất bận, không rảnh quản tớ. Hơn nữa anh ấy không cho tớ tới thì tớ không tới, tớ lại không muốn được nuôi mỗi ngày, dù sao cũng đâu phải cô chủ như trước.” Mỗi một thời khắc, cô đều tự nhắc cảnh ngộ và thân phận mình, sợ mình không cẩn thận lại trở thành Lệ Thiển Lạc vô tư không lo nghĩ hồi trước. Dù sao cũng đâu phải, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sự tồn tại của cô có ý nghĩa gì chứ.
Úc Vãn Vãn gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Hai người vừa tán gẫu vừa làm việc, thời gian trôi qua rất nhanh, sau khi tăng ca hai tiếng thì chị trưởng cửa hàng bước tới: “Hai em về đi, quản lý đã hết giờ làm rồi.” Mẹ nó, hóa ra Lam Dĩnh kia tan tầm cũng không chịu nói cho các cô tan làm!
Hai người đi rửa tay một chút rồi thay đồ về nhà.
Lệ Thiển Lạc và Úc Vãn Vãn không đi chung đường, hai người tách ra ở cửa trung tâm thương mại rồi từng người về nhà.
Cô trở lại biệt thự, việc đầu tiên là cởi đồ nhảy vào tắm rửa. Mệt mỏi nằm trong bồn tắm, giờ phút này Lệ Thiển Lạc mới dám hoàn toàn thả lỏng.
Đang xử lý mái tóc thì thím Đỗ gõ cửa, cơm đã nấu xong, bảo cô xuống lầu ăn cơm.
Lệ Thiển Lạc làm việc cả ngày, giữa trưa ăn lẩu, không đủ no. Cô xuống lầu, bắt đầu ngấu nghiến ăn cơm, lượng cơm nhiều hơn ngày thường một nửa.
“Mợ chủ, hôm nay mợ đi làm thế nào?" Thím Đỗ nhìn dáng vẻ cô ăn cơm là biết đói không ít.
“Cũng khá tốt!" Chỉ gặp phải người rất đáng ghét mà thôi.
“Vậy thì tốt rồi, ban ngày cậu chủ gọi điện, nói tối nay sẽ về."
Lệ Thiển Lạc đang ăn canh, nghe câu này thì bị sặc...
“Chẳng phải tạm thời anh ấy không về sao?”
“Cụ thể tôi cũng không rõ lắm.” Thím Đỗ vỗ lưng cho Lệ Thiển Lạc, bưng cho cô thêm chén canh đầy.
Cô nghĩ, về thì về thôi, đây là nhà anh mà! “Được! Tôi biết rồi!”
Buổi tối Lệ Thiển Lạc nửa nằm ở trên sô pha, cái đùi thon dài đẹp đẽ gác lên ghế, lướt weibo trên di động.
……………..
2. Anh uống rượu
Tiêu đề hôm nay trên weibo là tin tức chủ tịch mới tiếp nhận tập đoàn SL. Trước đây Tư Cận Hằng là chủ tịch trụ sở SL, ngày hôm qua mới chính thức tiếp nhận công ty, giới truyền thông rất xem trọng anh.
Tập đoàn SL… Tư Cận Hằng… Lệ Thiển Lạc hơi kinh ngạc, tập đoàn SL quốc tế mới là người thực sự khống chế thương mại Đế Thành, tập đoàn này liên quan đến bất động sản, dầu mỏ, khoa học kỹ thuật cấp cao, công ty giải trí, câu lạc bộ đêm, quán bar, vân vân...
Hóa ra chồng cô có bối cảnh như vậy, thảo nào khi nói sẽ giúp cô xử hai cha con Thích Vân Trung, anh lại điềm đạm thản nhiên như vậy.
Một người đàn ông bẻ gãy sừng trâu đến thế lại bị cô ngâm trong tay, quả là không thể tưởng tượng.
… Lệ Thiển Lạc cắn môi, mở Baidu ra, nhập ba chữ Tư Cận Hằng. Đáng tiếc không có tin tức nào cả.
Anh thần bí đến đâu, quyền lợi lớn bao nhiêu, internet đều bị anh khống chế vô hình.
Trước đây sao cô không để ý đến anh nhỉ, bây giờ anh đột ngột xuất hiện trong đời cô.
Chín giờ rưỡi tối, Lệ Thiển Lạc ngáp một cái, chuẩn bị tắt di động lên giường nghỉ ngơi thì đúng lúc này, cửa phòng ngủ bị mở ra.
Bóng hình cao lớn kia chính là người đàn ông trên tiêu đề Weibo...
Ném túi công văn lên sofa, Tư Cận Hằng cởi cà vạt rồi tới chỗ Lệ Thiển Lạc.
Cô đứng dậy khỏi ghế, kéo áo ngủ trên người, từ từ tới gần anh. Mùi rượu thoang thoảng trên người anh tản ra.
Cô nhíu mày, hỏi: "Anh uống rượu à."
“Ừ, chúc mừng nên uống mấy ly.” Anh nhàn nhạt trả lời.
Chẳng qua: “Còn có số đào hoa đấy, chậc chậc chậc…” Trên cổ áo sơ mi màu trắng của Tư Cận Hằng có một vết son môi, khiến bầu không khí toát ra mùi chua chua.
Tư Cận Hằng nhìn theo vết son môi đỏ mọng trên cổ áo, ánh mắt thoáng qua tia sáng lạnh.
Ngày mai nhân viên chủ quản kia nhất định phải chết!
“Đi làm rồi à?” Xem nhẹ đề tài này.
“Diễm phúc không cạn nha, chậc chậc chậc……” Cô không để ý anh.
“Có mệt không?"
“Công ty có không ít người đẹp nhỉ?"
“Đi xả nước, anh muốn tắm rửa.”
“Sao vậy? Cam lòng rửa trôi hương thơm người đẹp à?"
Bàn tay to duỗi ra, ôm cô vào lồng ngực, lấp kín cái miệng cứng của cô.
Đợi đến khi anh buông cô ra: “Tư Cận Hằng, anh có gan thì dùng cách khác trị em đi!" Cô ngẩng đầu, bĩu môi nhìn trên người anh, khuôn mặt nhỏ đầy cứng cỏi.