⬅ Trước Tiếp ➡
Lệ Thiển Lạc thất bại, thu lại tờ rơi, trong nháy mắt không còn tâm trạng: "Làm sao đây, người ta không cần rồi! Phí tiền, phí cả sức lao động!"
Áo lông màu đỏ rực tôn lên khí chất của Lệ Thiển Lạc, hơn nữa thời tiết quá nóng khiến gương mặt cô hơi hồng. Cho nên nhìn tổng thể, màu đỏ kia càng làm nổi bật khuôn mặt trắng nõn ửng đỏ của cô.
“Cô bé à, con đang bán quần áo sao?" Một người phụ nữ tầm năm mươi tuổi chủ động bước tới, hỏi thăm Lệ Thiển Lạc đang rầu rĩ không vui.
“Đúng vậy, ngày mai chúng con đặc biệt bán hàng khuyến mãi trước cửa trung tâm thương mại Hoa Quan, nếu dì thấy hứng thú thì có thể cầm tờ rơi này tới xem, sẽ có ưu đãi rất lớn ạ!" Lệ Thiển Lạc lau mồ hôi, cố nặn ra nụ cười cực kỳ niềm nở.
“Ừ ừ, Vũ Khuynh hả? Dì có nghe nói về nhãn hiệu này rồi, nhà dì có bé con cũng mặc, nhưng nó mặc đồ mùa cũ rồi." Vẫn chưa mua quần áo đâu, dì thấy mà đau lòng
Lệ Thiển Lạc cười cười: “Dì xem này, áo lông mà con mặc trên người có giá niêm yết là 6999 (NDT). Ngày mai giảm nửa giá, chỉ cần 1400 (NDT) thôi, chất lượng và giá cả siêu lời luôn ấy!" Cô gái mỉm cười ngọt ngào với gương mặt đỏ bừng, người đàn ông ngồi ghế sau trên siêu xe đang chờ đèn xanh đèn đỏ đã nhìn thấy hết thảy.
Đây là lần đầu tiên Hách Liên Vũ nhìn thấy Lệ Thiển Lạc. Dưới thời tiết nóng như vậy, cô mặc áo lông mà vẫn có thể nở nụ cười đơn thuần ngọt ngào, rất tuyệt...
Đèn xanh sáng lên, siêu xe từ từ chạy đi.
Trong trung tâm thương mại, Lam Dĩnh đang gọi điện cho Phó Tân Như, kể lại chuyện hôm nay cho cô ta nghe. Khi Phó Tân Như nghe được Lệ Thiển Lạc mặc áo lông phát tờ rơi bên ngoài trung tâm thương mại thì không kìm được mà cười hả hê.
“Chị họ làm tốt lắm, bây giờ em đang ở nơi khác, hai ngày nữa mới về Đế Thành, chị nhớ tiếp đón cô ta đàng hoàng nhé." Lệ Thiển Lạc, tôi muốn cô cút khỏi Đế Thành!
“Yên tâm đi! Nếu cô ta không chịu nổi, con bạn nghèo của co ta đừng hòng làm nữa!" Ngắt điện thoại, Lam Dĩnh nở nụ cười khinh thường.
Ra ngoài khoảng hai tiếng, cuối cùng cũng phát xong tờ rơi, Úc Vãn Vãn đi mua hai chai nước lạnh. Lệ Thiển Lạc uống một hơi nửa chai, nắng gắt như lửa, đầu cô bị phơi tới nỗi choáng váng. Cô mau chóng quay về, bằng không thế nào cũng bị cảm nắng.
Khi hai người trở lại trung tâm thương mại, Lệ Thiển Lạc cảm thấy bây giờ mình giống như cá gặp nước, chẳng qua vừa khéo tới giờ ăn cơm: "Ồ, trở về thực đúng lúc, có phải canh giờ ăn cơm về không nhỉ?"
Hai người đều không nói chuyện, Lệ Thiển Lạc liếc Lam Dĩnh rồi cởi áo lông đã ướt sũng ra.
“Coi cô mặc áo lông tới nỗi thành thứ gì kìa, ai thèm nữa? Mau đi tính tiền cái áo đó đi!" Lam Dĩnh tỏ vẻ ghét bỏ, trên người Úc Vãn Vãn cũng không ít mồ hôi nhưng Lam Dĩnh không bắt cô ấy mua. Điều kiện nhà Úc Vãn Vãn không tốt, nếu buộc cô ấy mua cái áo này, nói không chừng sẽ chẳng chịu làm việc nữa. Nếu cô ấy không làm, chắc chắn Lệ Thiển Lạc sẽ không nán lại...
“Lam Dĩnh, cô đừng có quá đáng!” Lệ Thiển Lạc giận dữ trừng mắt với cô ta. Mẹ nó, nếu không tại cô ta, cô mà đi mặc cái áo lông này à!
2. Người đàn ông ngồi ghế sau
“Lệ Thiển Lạc, cô đang chống đối cấp trên sao? Trong lúc đi làm, đề nghị cô gọi tôi là quản lý Lam, tính tiền đi! Không tính thì cô và Úc Vãn Vãn xéo mau!" Lam Dĩnh vừa nói xong, Úc Vãn Vãn đã nhìn ra cô ta muốn gì. Hóa ra Lam Dĩnh luôn lấy mình ra uy hiếp Lệ Thiển Lạc, không làm thì không làm, Úc Vãn Vãn cất cao giọng nói với Lam Dĩnh: "Tôi..."
Lệ Thiển Lạc giữ chặt lấy cô bạn đang tức giận: "Mua thì mua, không phải chỉ là một cái áo lông thôi sao?!" Cô vào phòng thay đồ của nhân viên, lấy từ trong túi xách ra một chiếc thẻ đen, do dự một chút nhưng vẫn ra ngoài. Đợi sau này có tiền, cô sẽ trả gấp đôi cho Tư Cận Hằng!
Khi Lệ Thiển Lạc ném thẻ đen lên bàn trước mặt Lam Dĩnh, quả nhiên Lam Dĩnh sợ ngây người, cô ta lấy đâu ra thẻ đen VIP toàn cầu thế này? Cho dù là nhà họ Lệ trước kia cũng chưa chắc có được tấm thẻ này nha? Cô ta đi làm ở đây nhiều năm mà chỉ thấy một lần, hình như là nhà giàu số một ở nước láng giềng.
“Nhìn cái gì mà nhìn, quản lý Lam, tính tiền đi!" Lệ Thiển Lạc nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Lam Dĩnh, trong lòng mới thấy thoải mái một chút.
Lúc quét thẻ, Lam Dĩnh còn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không phải là được gã đàn ông nào bao nuôi chứ!"
Lam Dĩnh đoán đúng rồi, quan hệ giữa Lệ Thiển Lạc và Tư Cận Hằng quả là giống tình nhân lẫn tình phụ (*)!
(*) Tình phụ - Tình nhân của người đàn ông có vợ.
“Coi như tôi được bao nuôi, có gan thì cô cũng vậy đi! Tìm một người bao nuôi cô, miễn cho chồng cô không rảnh lo cho cô, cô lại cô đơn vắng lạnh một mình." Lệ Thiển Lạc từng thấy cô ta với gã đàn ông khác vào khách sạn, chẳng qua hai vợ chồng người nào chơi theo ý người nấy, không ai quản ai.
“Lệ Thiển Lạc, cô nói bậy gì đó hả?!" Hai vợ chồng cô ta mỗi người chơi một kiểu, làm sao Lệ Thiển Lạc biết được? Lam Dĩnh phản ứng vô cùng kích động khiến nhân viên thu ngân bất ngờ nhìn sang cô ta.
Chẳng thèm nói nhiều với Lam Dĩnh, sau khi tính tiền xong thì Lệ Thiển Lạc vào phòng thay quần áo của nhân viên rồi cất đồ, lôi kéo Úc Vãn Vãn đi tìm chỗ ăn cơm. Mỗi người có thời gian ăn chừng bốn mươi phút, Úc Vãn Vãn dẫn Lệ Thiển Lạc tới con phố phía sau trung tâm thương mại, trong đó có mấy quán cơm liền kề nhau. Cuối cùng hai người chọn một chỗ ăn lẩu rồi ngồi xuống, vừa ăn vừa nói chuyện.
“Thiển Lạc, cậu đừng để bản thân chịu ấm ức, tớ có thể đổi việc mà." Ngoài mặt Úc Vãn Vãn yếu ớt nhưng bên trong rất cứng cỏi.
“Không sao đâu, tớ biết mà. Có thể nhịn thì nhịn, không nhịn được thì hai chúng ta bỏ của chạy lấy người, cùng nhau đi tìm việc! Dựa theo kinh nghiệm làm việc của cậu, hẳn là không có vấn đề gì đâu!" Để Vãn Vãn đi theo lãnh đạo như Lam Dĩnh cũng chẳng có tương lai.
Hai người vội vã chạy về cửa hàng, vừa khéo bốn mươi phút. Lam Dĩnh không ở đó, phỏng chừng cũng đi ăn cơm rồi. Lệ Thiển Lạc nhẹ nhàng thở ra, rốt cuộc có thể yên tĩnh chốc lát.
“Úc Vãn Vãn, Lệ Thiển Lạc. Quản lý dặn là hai cô về rồi thì lấy toàn bộ áo lông năm trước trong kho hàng ra treo lên." Thừa dịp khách hàng đang thử đồ, Trương Bội Bội nói với hai người một tiếng.
Mười ngàn con ngựa rầm rập chạy qua đầu cô!
Lệ Thiển Lạc thề, hôm nay tuyệt đối là ngày đầu tiên trong hai mươi năm sống trên thế giới này, cô muốn đánh đập chửi rủa người khác. Cho dù bị Tư Cận Hằng lấy mất đêm đầu tiên, bị bắt buộc ký thỏa thuận hôn nhân, cô cũng không tức điên như vậy.
……………..
1. Anh uống rượu
Hai người đi tới kho hàng, Úc Vãn Vãn chuyển vài bao đựng áo lông lại đây. Bụi trong không khí làm Lệ Thiển Lạc ngừng thở, cô mở bao màu đen, lấy từng chiếc áo lông ra treo. Mới đó mà đã qua mấy tiếng, ba giờ chiều là giờ tan làm dành cho ca sáng.
Tăng ca hơn nửa tiếng mà chẳng có ai nhắc các cô hết giờ làm.
“Trước đây cậu làm sao mà chịu được Lam Dĩnh vậy?!" Lệ Thiển Lạc dùng toàn bộ sức lực mới kéo bao lớn đựng áo lông đến chỗ trống trải, kho hàng không có máy điều hòa, hai người đều mồ hôi đầy đầu.
“Nói thật nha, trước khi cậu tới, tuy cô ta đáng ghét nhưng không có tật xấu như vậy, hồi trước cậu và cô ta có thù oán sao?" Úc Vãn Vãn vẫn luôn muốn hỏi.
“Cô ta là chị họ của Phó Tân Như." Trước đây gặp nhau đã không thèm nhìn mặt mình, đừng nói bây giờ mình còn rơi vào tay cô ta.
Úc Vãn Vãn gật đầu, lấy khăn giấy trong túi ra, cẩn thận lau mồ hôi cho Lệ Thiển Lạc.
Lệ Thiển Lạc nhìn hành động của Úc Vãn Vãn, cô "chụt" một phát lên mặt bạn mình. Úc Vãn Vãn bất ngờ không kịp đề phòng, hoảng sợ.
“Thiển Lạc, cậu làm tớ sợ hết hồn." Vỗ vỗ trái tim đang nảy thình thịch, Úc Vãn Vãn liếc Lệ Thiển Lạc nghịch ngợm, bất đắc dĩ lắc đầu.
⬅ Trước Tiếp ➡