……
Uống rượu vào, hai người bắt đầu nói nhiều hơn, lại nhớ về lúc trước Lệ Thiển Lạc hay trốn Lệ Hiến Trình cùng Lục Tử Hi đi uống rượu, uống quá nhiều rượu rồi bắt đầu cùng nhau khoác lác.
“Lệ Thiển Lạc, ngày mai tớ sẽ đánh cho Thích Trạch Minh răng rơi đầy đất.” Biết Lệ Thiển Lạc bình an vô sự, làm bạn thân tốt của cô, anh ta phải giúp cô báo thù.
“Còn nữa, cậu nói xem đầu óc cậu có úng nước không, sao lại gả mình đi như thế, đâu có ai lại ngốc như cậu!” Lại uống một ngụm rượu lớn, Lục Tử Hi cảm giác rượu này càng uống càng ngon, luyến tiếc không nỡ đặt xuống.
“Hey, cậu lại nói tớ khờ, tớ đánh cho cậu răng rơi đầy đất bây giờ.” Ợ hơi một tiếng, muốn đi WC, Lệ Thiển Lạc đứng dậy xiêu vẹo đến WC.
“Nhìn kỹ nhé, đừng vào nhầm WC nam!” Đây chính là việc mà Lệ Thiển Lạc đã từng phạm phải, lúc ấy cũng là uống say mèm, khiến hai người đàn ông trong WC nam sợ tới mức nhanh chóng giải quyết xong rồi chạy ra ngoài.
Lệ Thiển Lạc vẫy tay về phía anh ta, tỏ vẻ sẽ không tái phạm, mới uống một ly thôi mà, đâu đến nỗi. Trừ bỏ bước đi có chút xiêu vẹo, ít nhất thì đầu óc cô vẫn còn thanh tỉnh!
Từ WC đi ra, Lệ Thiển Lạc rửa mặt, thoải mái hơn nhiều.
Chậm rãi bước trở về, chỉ là nhìn không rõ một bậc thang, hụt chận, ngã nhào xuống.
“Ối mẹ ơi!” Thảm rồi! Má ơi, ngàn vạn đừng có té dập mặt đó!
Đau đớn trong tưởng tượng không hề có, Lệ Thiển Lạc được người bên cạnh đỡ lấy, thật phải cảm ơn trời đất!
“Cảm……” Chữ còn lại còn chưa nói ra, Lệ Thiển Lạc liền thay đổi sắc mặt.
“Lạc Lạc?!” Thích Trạch Minh rất kinh ngạc, cư nhiên gặp Lệ Thiển Lạc say khướt ở chỗ này.
Lệ Thiển Lạc lập tức thanh tỉnh không ít, mạnh mẽ hất tay Thích Trạch Minh ra “ Đừng kêu tôi Lạc Lạc, đồ độc ác!” Cô xoay người chuẩn bị chạy lấy người, chẳng qua Thích Trạch Minh làm sao dễ dàng buông tha cô như vậy.
“Lạc Lạc, em nghe anh giải thích được không.” Người phụ nữ này rất dễ lừa, phải tìm lý do lừa lừa cô, có thể lừa vào tròng là tốt nhất……
Lệ Thiển Lạc uống say rồi, bây giờ bản thân không chiếm ưu thế, cho nên, không tính toán để ý đến anh ta, nhưng Thích Trạch Minh không chịu buông tay.
“Thích Trạch Minh, anh buông tôi ra!” Lệ Thiển Lạc có chút giận dữ, đầu óc choáng váng, cô rất không thoải mái.
“Lạc Lạc, anh không buông đâu, đính hôn với Tân Như, thật ra là ý của cha anh, lòng anh chỉ có một mình em, trở lại bên anh được không, trừ bỏ hôn nhân, anh có thể cho em mọi thứ lúc trước em có!” Thích Trạch Minh nhìn thấy nhẫn kim cuơng trên tay Lệ Thiển Lạc, trong mắt xẹt qua vẻ âm trầm.
…………….
2: Muốn tôi làm tiểu tam
Thích Trạch Minh, lúc trước tôi không biết anh là tên đốn mạt như thế đâu?! Trừ bỏ hôn nhân? Bảo tôi làm tiểu tam sao?” Lệ Thiển Lạc thật muốn tát vào mặt Thích Trạch Minh một cái, sự thật là cô tát thật.
“Lệ Thiển Lạc, đừng không biết tốt xấu như thế, tôi đây là cho cô bậc thang để bước xuống!” Thích Trạch Minh ôm mặt, lửa giận trong lòng hừng hực, cửa WC lui tới không ít người. Bị phụ nữ tát cho một cái, thể diện đều mất hết.
“Tôi nhổ vào, tôi chẳng thèm cái bậc thang này của anh, cút đi!” Cố tránh thoát khỏi tay Thích Trạch Minh, cô nhanh chân định chạy trốn.
Nhưng Thích Trạch Minh lại tóm lấy mái tóc dài của cô kéo lại, Lệ Thiển Lạc bị đau, liền dừng lại. Thích Trạch Minh giữ chặt Lệ Thiển Lạc rồi bước vào phòng bên cạnh.
Đợi hồi lâu đều không thấy bóng dáng của Lệ Thiển Lạc, cô sẽ không vào nhầm WC nam nữa chứ, bị lưu manh giam trong đó luôn rồi sao! Nghĩ đến đây, Lục Tử Hi vội vàng chạy đến WC. Đi đến chỗ góc rẽ WC, vừa vặn nhìn thấy Lệ Thiển Lạc bị Thích Trạch Minh kéo vào phòng bên cạnh.
Lục Tử Hi lấy di động ra gọi điện thoại, “ Anh em qua đây chút, cửa WC.” Rồi sau đó hùng hổ chạy về phía Thích Trạch Minh.
Một quyền chuẩn xác đánh vào mặt anh ta, mắt kính lệch sang một bên.
Thừa dịp anh ta đang choáng váng, Lệ Thiển Lạc nhanh chóng thoát khỏi anh ta, Thích Trạch Minh nhìn thấy tên côn đồ - Lục Tử Hi thì cười khinh thường. Lấy di động gọi điện thoại “Các cậu qua WC, gần WC có người gây chuyện.”
Lục Tử Hi một quyền đánh bay di động của anh ta, trong nháy mắt hai người đánh nhau, chẳng qua Lục Tử Hi rõ ràng chiếm thế thượng phong, khiến Lệ Thiển Lạc thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Vào lúc này, cạnh WC xuất hiện bảy tám người đàn ông, Lệ Thiển Lạc biết hai ba người trong đó, đều là một vài cậu ấm nhà giàu không học vấn không nghề nghiệp.
Lệ Thiển Lạc nhìn thấy một chiếc bình hoa bên cạnh, cô ném hoa bên trong xuống mặt đất, cầm bình hoa đập vào tường, bình hoa vỡ nát trong nháy mắt.
Cô cầm lấy một mảnh vỡ, nhắm ngay Thích Trạch Minh, nói “Ai trong số các người lại đây, Thích Trạch Minh hôm nay đừng nghĩ còn sống mà bước ra khỏi cửa quán bar này.”
“Lệ Thiển Lạc điên rồi sao?”
“Đúng vậy, không phải cô bị đả kích quá lớn, điên lên muốn giết người chứ?”
……
Sắc mặt Thích Trạch Minh rất khó coi, nhìn mảnh vỡ kề bên cổ, động cũng không dám động nữa.
“Các cậu, nếu ai giải quyết được cô ta, hôm nay chúng ta cùng nhau chơi!” Lục Tử Hi nghe đến câu này, giận dữ dùng quyền ra sức đánh vào mặt Thích Trạch Minh.
Tay Lệ Thiển Lạc cầm mảnh vỡ, giận dữ dí thẳng vào cổ của Thích Trạch Minh, trong nháy mắt cổ anh ta xuất hiện một vệt máu dài, trong giây lát cô thật ý nghĩ muốn cùng anh ta đồng quy vu tận.
Mấy cậu ấm tôi nhìn anh anh nhìn tôi. Lệ Thiển Lạc này, lúc trước chính là một trong hai người đẹp có tiếng của xã hội thượng lưu, có thể đặt cô ở dưới thân hưởng thụ, quả nhiên là điều kiện rất mê người.
Hai ba tên kéo Lục Tử Hi sang một bên trước, hai tên còn lại mất chút thời gian, dùng sức cầm chặt tay Lệ Thiển Lạc đang cầm mảnh vỡ. Rồi cướp mảnh vỡ khỏi tay cô, sau đó đẩy cô khiến cô lảo đảo ngồi xuống đất.
Thích Trạch Minh từ từ bò dậy, bóp cằm của Lệ Thiển Lạc “Tiện nhân, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, anh em, tối nay chúng ta cùng nhau hưởng thụ Lệ Thiển Lạc.”
“Thích Trạch Minh cái tên súc sinh này, mày đụng vào phụ nữ còn ra dáng đàn ông sao!” Lục Tử Hi dùng sức toàn thân để phản kháng, nhưng không một chút tác dụng.
“Đồ khốn, buông Lục Tử Hi ra, nếu anh dám chạm vào một đầu ngón tay tôi, tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết!” Lệ Thiển Lạc nhìn Lục Tử Hi bị đánh, thật muốn giết Thích Trạch Minh.
“Chà, không nhìn ra đấy, Lệ Thiển Lạc em ở bên anh có phải tốt hơn ở bên tên nhóc này không?” Thích Trạch Minh đâu còn sự nho nhã lịch sự ngày thường, tất cả đều là sự đáng khinh gian trá.