Lệ Tư Thừa nhếch môi "Cô muốn chạy?"
Áp chế cảm xúc đang hỗn độn xuống, Tô Thiên Từ gật đầu như giã tỏi, dùng sức đẩy tay anh ra, chạy như bay ra ngoài "Tôi đi tặng quà cho mẹ." Thuận thế đẩy, không nghĩ tới lại đẩy được thật, Tô Thiên Từ không dám ở lâu, liền nhanh chân chạy đi.
Lệ Tư Thừa nhìn cánh cửa đang lung lay, con ngươi khẽ động, nhìn về phía cái gương trên bàn trang điểm cách đó không xa.
Trong gương, cơ bắp trên người anh vô cùng gợi cảm công thêm khuôn mặt tuấn mỹ đến kinh diễm lòng người.
Nếu là Tô Thiên Từ của trước đây, vào lúc anh kéo cô lên giường, chỉ sợ sẽ lập tức nói Chúng ta là vợ chồng, cần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng
Nhưng hiện tại...
Một đêm ngắn ngủi, lại có thể biến hoá lớn như vậy sao?
Anh thu hồi tầm mắt lại, cất bước đi về phía tủ quần áo.
Là thật hay giả thì thử xem chẳng phải sẽ biết luôn hay sao?
Tô Thiên Từ không hề biết mình đã bị hoài nghi.
Đáy lòng chờ mong muốn tặng quà, lúc cô bước ra, tất cả ánh mắt đều nhìn về phía cô.
Cố gắng làm bản thân nhìn tự nhiên một chút, Tô Thiên Từ ngẩng cao đầu, ưỡn ngực đi về phía trước.
Lệ phu nhân nhìn về phía Tô Thiên Từ, ánh mắt mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu cùng vui mừng.
Cái này đứa con dâu này, nhìn kỹ thì cũng không tệ
"Ông nội, mẹ." Tô Thiên Từ hô lên, đem hộp quà đặt ở giữa bàn, tiện đà, lại lấy ra một cái hộp nhỏ, rồi nhìn về phía Lệ lão thủ trưởng.
"Ông nội, đây là chiếc bút máy mà chú con muốn nhờ con tặng cho ông, chúc ông vạn thọ an khang."
Lệ lão thủ trưởng hòa ái cười một tiếng, "Ta cũng có quà sao? Ha ha, thay ta cảm ơn chú của con."
Thấy ông cụ Lệ cười, đáy mắt Tô Thiên Từ cũng xẹt qua ý cười sâu xa.
Thực ra chiếc bút máy này, cũng không phải của chú đưa cho cô, mà là của cô.
Năm đó cô nhàn rỗi không có việc gì làm nên đã đi dạo phố cùng Đường Mộng Dĩnh, rồi bị Đường Mộng Dĩnh xúi giục mua chiếc bút máy này với giá hơn 10 vạn, mà từ trước nay cô đều không có việc gì cần dùng đến nó.
Nhưng không lâu sau đó, Đường Mộng Dĩnh lại đi rêu rao khắp nơi chỉ trích cô lãng phí, hại cô bị mọi người ghét bỏ.
Bây giờ, cô lấy chiếc bút này ra, nói dối trước mặt Đường Mộng Dĩnh.
Dựa vào hiểu biết của cô với Đường Mộng Dĩnh thì...
"A..." Trên mặt Đường Mộng Dĩnh lộ ra vẻ kinh ngạc "Đây không phải là cây bút mà lúc tớ mơi trở về, đã cùng với cậu đi mua hay sao? Sao bây giờ lại biến thành cây bút của chú cậu rồi?"
Quả nhiên là như thế
Với tính cách của Đường Mộng Dĩnh thì cô ta tuyệt đối sẽ không chịu ngồi yên.