“Vâng.” Lệ Tư Thừa để tay ở trong túi quần, ánh mắt nhìn thoáng qua Tô Thiên Từ, đi vào phòng.
Các phu nhân đều liếc nhìn nhau, ai nấy cũng đã nhìn ra lão gia tử đối Tô Thiên Từ là che chở, càng đã nhìn ra Đường Mộng Dĩnh đang không vui.
Trước mặt mọi người mà Lệ lão gia tử không cho Đường phu nhân và Đường Mộng Dĩnh một chút mặt mũi nào. Ngược lại, đối với "đứa con gái hoang của Tô gia" lại vô cùng thương yêu, việc này mà truyền ra ngoài, đừng nói là khi dễ Tô Thiên Từ, mà ai nấy nhìn thấy cô cũng đều phải cung cung kính kính.
Rốt cuộc thì thanh danh của Lệ lão gia tử so với Lệ gia còn tốt hơn.
“Hôm nay là sinh nhật của mẹ con, không phải con đã cố ý chuẩn bị lễ vật sao, còn không mau chạy đi lấy.” Lệ lão thủ trưởng hòa ái dễ gần mà nhắc nhở.
Tô Thiên Từ gật gật đầu, bước nhanh về phía cửa phòng đi tới.
Lễ vật mà Tô gia chuẩn bị được để cùng với của hồi môn, cô để ở ngăn tủ trong phòng.
Chỉ là khi vừa mở cửa ra, cô liền thấy Lệ Tư Thừa để mình trần chọn quần áo.
Tô Thiên Từ đỏ mặt, đẩy cửa khép lại, bước nhanh tới ngăn tủ để lễ vật ở bên cạnh, cố ý không thèm nhìn đến anh.
Thời điểm cô đi đến ngăn tủ để lễ vật, vừa mới chuẩn bị xoay người, liền đụng phải một bức tường thịt.
Kinh hô một tiếng, Tô Thiên Từ theo bản năng mà lùi ra phía sau để tránh, nhưng mà ngăn tủ này lại hơi thấp, cô vừa lùi, chân đã va phải nó, cả người hướng về phía sau, ngã xuống.
Tô Thiên Từ cho rằng mình ngã xuống khẳng định sẽ rất thảm, nhưng đột nhiên bên hông lại truyền đến một lực kéo cô trở về.
Mùi hormone nam tính xa lạ vây quanh chóp mũi cô, Tô Thiên Từ chỉ cảm thấy tim mình đang đập nhanh không ngừng, nhiệt độ cơ thể của anh truyền đến eo cô, hắn… ôm cô
Mặc dù trái tim Tô Thiên Từ đang đập loạn nhịp, nhưng lý trí của cô lại rất tỉnh táo. Cô đứng thẳng người dậy, dùng sức đẩy anh ra khỏi thân thể của mình. Bàn tay vô tình chạm vào da thịt bóng loáng, cơ bắp săn chắc, khuôn mặt nhỏ lập tức lại nóng lên.
Người đàn ông này... Thật sự là quá
yêu nghiệt
Anh không chỉ mỗi khuôn mặt đẹp, ngay cả làn da cũng hoàn hảo đến mức khiến người ta ghen tị, dáng người cũng... Trong đầu lập tức liên tưởng tới cái thứ hùng vĩ kia, mặt Tô Thiên Tử nhịn không được mà đỏ lên. Cô đang nghĩ cái gì thế này, cô lắc lắc đầu muốn cho cái ý nghĩ này nhanh chóng bay đi.
Cô nhìn vào con ngươi âm u, lạnh lẽo của anh, không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Tô Thiên Tử lại mở miệng giải thích "Tôi còn muốn lấy quà tặng mẹ, anh… cứ tiếp tục "
Lúc Tô Thiên Tử đang muốn chạy trối chết thì cánh tay đã bị ai đó vững vàng giữ lại.
"Tiếp tục?" Thanh âm Lệ Tư Thừa trầm thấp, làm say lòng người.
Đột nhiên Tô Thiên Tử bị kéo lại, cô không kịp đề phòng, cả thân thể liền ngã xuống giường.
Tô Thiên Tử mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn người đàn ông trước mặt mình.
"Cô biết vừa rồi tôi muốn làm gì sao, mà muốn tôi tiếp tục? Hử?"
Tiếng nói trầm thấp, thậm chí âm còn cuối kéo dài, khiến cho trái của tim Tô Thiên Tử không khỏi đập nhanh hơn bình thường.
Đối với những người phụ nữ khác như thế nào thì cô không biết, nhưng cô… đang rất khẩn trương...
Nhìn con ngươi đen nhánh, thâm thuý của anh, Tô Thiên Tử khec nuốt xuống một ngụm nước miếng, sợ hãi nói "Không phải anh đang thay quần áo sao?"
Ít nhất anh nên che lại cái dáng người gợi cảm đó của mình lại chứ. Cũng may hiện tại cô là Tô Thiên Từ của 5 năm sau, nếu mà là Tô Thiên Từ của 5 năm trước, có lẽ nước miếng đã sớm văng đầy sàn rồi.