Cô không sợ cô ta vạch trần, mà điều cô sợ là cô ta sẽ không vạch trần.
Mặt Tô Thiên Từ khẽ ửng đỏ, lộ vẻ lúng túng.
Đường Mộng Dĩnh thấy vậy lập tức "giải vây" giúp cô "Có thể là tớ nhớ nhầm, nhìn bề ngoài có hơi giống thôi. Đây sao có thể là cây bút mà cậu tùy tiện mua với giá hơn mười vạn được chứ?"
"Tuỳ tiện mua cây bút với giá hơn mười vạn sao?"
Nghe đến đây, sắc mặt của Lệ phu nhân và Lệ lão gia tử đều hơi nhăn lại.
Tô Thiên Từ lập tức lắc đầu "Sao lại nói là tùy tiện mua chứ, là tớ cố ý lựa chọn mà." Nhưng rất nhanh cô lại đưa tay bịt kín miệng, một bộ dáng hối hận khi đã lỡ miệng.
Đường Mộng Dĩnh nghe vậy, trên mặt có chút trách cứ "Thiên Từ, sao cậu lại..."
Cô ta nói một nửa liền dừng lại như không thể tin nổi, khiến mọi người xung quanh dường như cũng cảm thấy có gì đó không đúng.
Không thể không nói, chiêu này rất hay.
Nhưng bây giờ, điều cô muốn chính là cục diện như vậy.
Giọng nói có Tô Thiên Từ có chút khẩn trương "Con..."
Lệ lão gia tử nhìn Tô Thiên Từ một lúc lâu, tay liền cầm lấy cây bút máy.
Toàn thân bút màu đen, nắm trong tay có cảm giác mát lạnh, rất có trọng lượng. Đầu bút được thiết kế bình thường, nhưng nhìn qua lại mang đến cho người ta có cảm giác vô cùng tao nhã và lịch sự.
Lệ lão gia tử vui vẻ nở nụ cười. "Đây là con chọn? Ánh mắt không tồi."
Tô Thiên Từ đỏ mặt nói "Cái này thoạt nhìn thì bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ cho ta cảm giác vô cùng tốt, rất hợp với ông nội. Cho nên con liền..."
Không thay đổi sắc mặt mà vuốt mông ngựa, làm Lệ lão gia tử cười đến tít cả mắt.
"Tặng quà thôi mà, có cần phải lấy danh nghĩa chú của con không. Nói dối trước mặt nhiều người như vậy, ai không biết còn tưởng rằng con dâu của Lệ gia thiếu giáo dưỡng " Đường phu nhân ghét bỏ nói.
"Bởi vì tôi biết ông nội là một người tiết kiệm. Nếu ông biết tôi dùng nhiều tiền như vậy chỉ để mua một chiếc bút máy thì ông sẽ không vui. Vì thế tôi mới lấy danh nghĩa chú của mình, dù sao thì chú ấy cũng không biết." Cô nghịch ngợm thè lưỡi, nhưng lúc sau lại sợ hãi nhìn Lệ lão gia tử "Ông nội, người sẽ không tức giận chứ?"
"Con bé này thật là..." Vẻ mặt lão gia tử đầy vẻ bất đắc dĩ.
Lệ lão thủ trưởng nói vậy làm các vị phu nhân đều nghĩ đến vụ sườn xám kia, ánh mắt họ nhìn về phía Đường Mộng Dĩnh có chút quái dị.
Đường Mộng Dĩnh nắm chặt tay, trên mặt treo nụ cười, nhưng nhìn kỹ lại thấy vô cùng gượng ép.
Lệ lão thủ trưởng giả vờ nghiêm mặt "Không có lần sau đâu, lần này ta nhận, nhưng mà về sau đừng có kéo chú con vào nữa."
"Vâng "
Tô Thiên Tử gật đầu, ánh mắt đúng lúc nhìn thấy một bóng dáng cao lớn từ trong phòng bước ra.
Lệ Tư Thừa đi ra, ánh mắt liền bắt gặp hai cái lúm đồng tiền ở trên mặt cô.
Trên mặt hiện lên vẻ trong sáng, cười lên trông thật giống một đóa sen đang nở rộ, xung quanh cô tựa hồ như có một vầng sáng nhàn nhạt.
Thật đẹp