⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ là bọn họ đoán sai rồi
Tô Thiên Từ chỉ lạnh lùng nhìn bà một cái, cười lạnh “Đê tiện từ trong xương cốt đúng là khó có thể thay đổi, nhưng kẻ cắp chuyên nghiệp lại trở thành phu nhân hào môn, rồi dạy ra đứa con gái cũng có tay chân cũng không sạch sẽ.”
Đường phu nhân nghe vậy, sắc mặt đột nhiên biến đổi.
Lúc bà ta còn trẻ là một cái kẻ cắp chuyên nghiệp, nhưng sau khi bà ta gả cho ba của Đường Mộng Dĩnh, thì quá khứ bẩn thỉu này đã bị bà ta chôn vùi đi rồi, tại sao con nha đầu chết tiệt kia lại biết được?
Bà ta theo bản năng nhìn về phía các quý phu nhân, bọn họ đều là vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hiển nhiên là cũng không biết Tô Thiên Từ đang nói cái gì.
Cưỡng chế sự khiếp sợ cùng tức giận trong lòng lại, ánh mắt Đường phu nhân có chút né tránh, gào lên “Cô đây là có ý gì?”
“Tôi có chứng cứ, bộ sườn xám này là do Ngải lão sư phụ ở Khang Thành làm ra, không phải Đường Mộng Dĩnh làm.” Tô Thiên Từ ăn nói rõ ràng, bình tĩnh mà tự tin.
Sắc mặt Đường Mộng Dĩnh liền trở nên khó coi, không vui nói “Thiên Từ, cậu vì cái gì mà cứ muốn nói như vậy. Tớ biết cậu không vui vì dì Lệ thích tớ nhiều hơn, nhưng cậu cũng đừng đổi trắng thay đen như vậy.”
“Tôi có nói sai hay không cô tự biết.” Tô Thiên Từ lạnh lùng quét mắt nhìn cô ta một cái.
Đường Mộng Dĩnh chạm phải ánh mắt lạnh lùng của cô, đột nhiên tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trong nháy mắt, giống như có thứ gì ở trong mắt Tô Thiên Từ và cô ta cùng bắn ra, xuyên thẳng vào mắt của đối phương.
Đây là hận ý
Hận ý ngấm vào máu, nhập vào xương cốt.
Nhưng rất nhanh Đường Mộng Dĩnh đã lấy lại tinh thần, hận ý cũng hoàn toàn biến mất.
Giống như vừa rồi chỉ ảo giác của cô thôi vậy.
Là ảo giác sao?
Tô Thiên Từ cưỡng chế muốn đem mình cắn chết, bình tĩnh nói “Lão sư phụ thiết kế sườn xám ở Khang Thành là người Ả Rập, tên gọi của ông ấy có nghĩa là hạnh phúc. Cho nên, mỗi lần ông ấy làm xong một bộ đều sẽ thủ pháp ở vị trí cổ áo, một chuỗi tiếng Ả rập, ngụ ý là hạnh phúc.”
“Nghe xong liền biết là khoác lác Cô biết tiếng Ả rập sao?” Vẻ mặt Đường phu nhân đầy khinh thường.
“Có phải khoác lác hay không, bà xem sẽ rõ.” Tô Thiên Từ vén cổ áo lên.
Đường phu nhân nhìn đến mặt mày đen kịt, buột miệng thốt ra “Này cùng lắm chỉ là thêu hoa bình thường mà thôi, cô làm sao chứng minh đây là là tiếng Ả rập?”
Tô Thiên Từ sớm đã đoán trước bà ta sẽ hỏi như vậy, liềm nói “Lục Di.”
Người hầu tên Lục Di đột nhiên bị Tô Thiên Từ chỉ điểm gọi tên, khiến cô ấy sửng sốt, không kịp phòng bị, lập tức hoàn hồn lên tiếng “Dạ ”
“Giúp tôi gọi Lệ Tư Thừa ra đây ” Nói xong, cô liền nhìn về phía mẹ Lệ, “Mẹ có thể không tin con, nhưng chắc chắn mẹ sẽ tin con trai mình đúng không? Anh ấy thông hiểu tám ngôn ngữ, nói không chừng trong đó có tiếng Ả rập, để anh ấy nhìn một cái sẽ biết có phải hay không?”
Đường phu nhân có chút luống cuống, liền hô “Cô đây là có ý gì, cô cảm thấy Mộng Dĩnh nhà tôi đang lừa gạt mọi người sao?”
Tô Thiên Từ cười lạnh một tiếng, “Có lừa gạt hay không thì tôi không biết, nhưng tôi dám chắc chắn đây là thủ pháp của Ngại lão sư phụ.”
“Mẹ.” Đường Mộng Dĩnh ra tiếng, “Thiên Từ, vốn dĩ cũng không có chuyện gì to tát, tại sao cậu phải hùng hổ dọa người như vậy? Cậu nói như nào thì chính là như vậy đi ”
“Không được.” Tô Thiên Từ hận tới rồi run rẩy, “Đối với cô mà nói sẽ không có chuyện gì to tát, nhưng đối với chuyện mà mẹ cô vừa mới nói, thật sự rất là đả thương người.”
⬅ Trước Tiếp ➡