⬅ Trước Tiếp ➡
Năm đó khi Tô Thiên Từ đối mặt với Đường Mộng Dĩnh làm "việc thiện như vậy", cười đến cực kỳ xấu hổ.
Bởi vì Tô gia đã giúp cô chuẩn bị một lễ vật vô cùng xa xỉ, nhưng ở trước món quà là bộ sườn xám do đích thân Đường Mộng Dĩnh làm ra, thì nó căn bản không đáng nhắc tới.
Ở trước mắt bao người cô lấy muốn quà đã chuẩn bị ra, bị Đường phu nhân nói một câu "Mặc dù không có thành ý, nhưng dù sao cũng vẫn là con dâu của Lệ gia", sau đó cô liền biến thành đối tượng bị mọi người ghét bỏ. Bọn họ bà một câu tôi một câu, hết lời mà khen ngợi Đường Mộng Dĩnh. Mà mẹ Lệ đối với cô con dâu mới là cô đây thì càng thêm ác cảm, hận không thể cho Lệ Tư Thừa lập tức ly hôn với cô, rồi cưới Đường Mộng Dĩnh về.
Cuối cùng vẫn là Đường Mộng Dĩnh mở miệng giải vây, mới hóa giải được cục diện xấu hổ.
Đáng thương là lúc đó đầu óc Tô Thiên Từ đơn thuần, căn bản không biết chính mình đã bị thiết kế, còn đặc biệt cảm kích Đường Mộng Dĩnh.
Kiếp trước, cô vẫn trước sau như một, ôm một niềm lạc quan, không muốn nhân tính của mình bị vấy bẩn bởi cái ác, lại không nghĩ đến, cuối cùng chính sự lương thiện này của cô đã hại cô cả một đời thê thảm.
Cả đời này, cô tuyệt đối sẽ không giẫm lên vết xe đổ lần nữa.
Tô Thiên Từ mỉm cười, không có lập tức trả lời Đường Mộng Dĩnh, mà đem ánh mắt dừng lại ở bộ sườn xám màu xanh lục trên tay mẹ Lệ, tựa hồ có chút kinh ngạc giống như bọn họ, nói “Mộng Dĩnh, cậu đã bái bái bậc thầy thiết kế sườn xám ở Khang Thành làm sư phụ rồi sao?”
Đường Mộng Dĩnh không nghĩ tới cô sẽ đột nhiên nói sang chuyện khác, đối vấn đề này cô ta có chút kinh ngạc. Đường Mộng Dĩnh ngồi bên cạnh Đường phu nhân, liền không khách khí, cười nhạo một tiếng, nói “Cô cho rằng Mộng Dĩnh nhà tôi cả ngày đều cô có thời gian rảnh sao? Con bé mới du học từ Úc về, mấy ngày trước mới tốt nghiệp thôi.”
Vẻ mặt Tô Thiên Từ càng thêm kỳ quái, “Chỉ là tớ thấy thủ pháp thêu đa dạng như này, xác thật là chỉ có Ngải lão sư phụ bậc thầy thiết sườn xám ở Khang Thành mới làm ra được thôi. Mọi người xem, ở chỗ này có một đường hơi cong, đây là thủ pháp đặc biệt của Ngải lão sư phụ.”
Nét cười trên mặt của Đường Mộng Dĩnh liền trở nên cứng đờ, Đường phu nhân còn trực tiếp vỗ vỗ tay cô ta, tức giận mà nói “Đừng có ở đây nói hươu nói vượn, tưởng chụp cho Mộng Dĩnh nhà chúng tôi cái tội danh sao chép là được sao? Tay nghề của con bé cũng rất tốt, không phải loại người như cô có thể so đo.”
Mẹ Lệ cũng có chút không vui, bà lạnh lùng nhìn Tô Thiên Từ “Cô thì biết cái gì, sườn xám còn chưa xem qua được bao nhiêu, còn nói thủ pháp thêu, đừng tự làm mình mất mặt, xấu hổ nữa ”
Nghe vậy, sắc mặt của Đường Mộng Dĩnh mới có chút hòa hoãn.
Mặc dù cô t không biết làm sao mà cô biết được, nhưng là từ miệng cô nói ra nói, sẽ không có ai tin.
Quả nhiên, những ánh mắt của các vị phu nhân xung quanh đều mang vẻ khiển trách, Lý phu nhân nói “Mộng Dĩnh đã phí tâm phí sức làm ra một bộ sườn xám tặng cho mẹ cô, cô nói như vậy, quá không thích hợp rồi ”
“Nếu cô lợi hại như vậy, thì cô cũng có thể đưa, nhưng cũng không nên nói xấu tâm ý của người khác như vậy chứ, thật là quá bỉ ổi ”
“Vốn đang rất khó hiểu tại sao mẹ chồng cô lại không thích cô, hiện tại thì ta cũng hiểu được rồi. Nếu ta mà có một cô con dâu như vậy thì ta cũng không chịu nổi ”
……
“Dì đừng nói như vậy,” Trên mặt Đường Mộng Dĩnh từng có đồng tình, “Thiên Từ cũng không phải cố ý, khả năng là cậu ấy suy nghĩ sai rồi đi.”
“Nghĩ sai gì chứ?” Thanh âm Đường phu nhân có chút bén nhọn, “Nghĩ sai thì có thể nói như vậy sao? Nếu mà nói đúng thù không phải muốn muốn lên trời à?”
Tô Thiên Từ lạnh lùng quét mắt nhìn Đường phu nhân, nói “Đường phu nhân, cái này đích thực là thủ pháp của Ngải lão sư, tôi có chứng cứ.”
Đường thái thái cười lạnh một tiếng, vẻ mặt khinh thường, “Ta còn tưởng rằng Tô gia đưa cô trở về, dạy hai năm thì có thể đem cô trở thành người có tiền đồ một chút. Nhưng mà bây giờ xem ra, những thứ mà đã đê tiện từ trong cốt cách, thì cho dù có giáo dục như thế nào cũng không nở hoa ra được.”
Lời này vừa chanh chua lại khắc nghiệt.
Các quý phu nhân khác không nói gì, bọn họ chỉ biết nhìn nhau, không khí có chút quái dị.
Lời này, thật sự là hơi khó nghe.
Ánh mắt mọi người, đều nhìn về phía Tô Thiên Từ.
Lúc này sắc mặt của Tô Thiên Từ cực kỳ khó coi, cô lấy tay tự véo mạnh lên cánh tay mình.
Ai cũng đều cho rằng Tô Thiên Từ khẳng định sẽ phát hỏa, nghe người khác nói về mình như vậy, ai mà nhịn được chứ, hơn nữa tính tình của Tô Thiên Từ vốn đã có tiếng là rất kém.
⬅ Trước Tiếp ➡