Dù sao cũng là một đứa con gái ngoài giá thú, đến người cha ruột cũng không rõ danh tính.
Cô ta dựa vào cái gì mà gả vào đệ nhất hào môn gia tộc như Lệ gia chứ?
Nếu không phải vì ông nội của Lệ Tư Thừa là Lệ lão thủ trưởng kiên trì, thậm chí còn lấy cái chết ra để uy hiếp, thì còn lâu Lệ gia mới đồng ý cho Tô Thiên Từ bước chân vào cửa.
Nhìn thái độ của mẹ Lệ, xem ra là vì xuất thân không có giáo dưỡng của Tô Thiên Từ, không có một chút xứng đôi với con trai của bà, làm con dâu của Lệ gia.
Tô Thiên Từ ngoan ngoãn tìm một góc rồi ngồi xuống, thức thời mà cách xa mẹ Lệ.
Kiếp trước, cô đương nhiên là muốn ngồi bên cạnh mẹ Lệ nên mới bị bà tàn nhẫn đuổi đi, nhận một cái kết cục xấu không nói, lại còn bị Đường Mộng Dĩnh châm biếm một phen.
Nhìn hành động thức thời của Tô Thiên Từ, sắc của mẹ Lệ mới hòa hoãn được đôi chút, rất nhanh bà đã rời ánh mắt đi, hướng về phía Đường Mộng Dĩnh, chuyển đến cái hộp lớn được đặt ở trên bàn, cười đến vui vẻ, “Lần này Mộng Dĩnh chuẩn bị thứ gì cho ta đây? Mỗi lần đều khiến con lo lắng, thật là làm khó con rồi.”
“Không sao ạ.” Đường Mộng Dĩnh cười đến xinh đẹp, “Con thích vì dì Lệ mà chuẩn bị quà, dì mau mở ra xem đi.”
Mẹ Lệ không có từ chối, rất nhanh liền kéo dải lụa rực rỡ ra, bên trong là một bộ sườn xám màu xanh lục tuyệt đẹp.
Mọi người nhìn thấy đều là có vẻ mặt kinh diễm.
“Thật xinh đẹp ”
“Cái này có phải là hàng thủ công không? Đẹp quá ”
Mẹ Lệ cười đến không khép miệng được, nghe mọi người xung quanh khen ngợi thì càng thêm kiêu ngạo.
Đường phu nhân nghiêng người qua, xen vào nói “Mộng Dĩnh nhà chúng ta thật khéo tay, bà mau nhìn đường kim này đi, đây là con bé tốn rất nhiều thời gian mới làm ra được đó ”
Những lời này khiến các quý phu nhân càng thêm kinh ngạc, tất cả mọi người đều như không thể tin được “Hóa ra là đích thân Mộng Dĩnh làm?”
“Quá lợi hại Đường kim thật tinh xảo ”
“Ai da, con thật có lòng, hơn nữa lớn lên lại xinh đẹp như vậy, Mộng Dĩnh à, hay là con tới nhà ta làm con dâu đi.”
……
Đường Mộng Dĩnh cười cực kỳ hào phóng, một cái giơ tay nhấc chân cũng thể hiện được là tiểu thư khuê các, khí chất ưu nhã. Đối mặt với với sự tán thưởng của bao nhiêu người, cô ta tiếp nhận từng người một, không có một chút nhỏ nhen.
Trong long mẹ Lệ không ngừng than một tiếng, bậy nha Nếu Đường Mộng Dĩnh là con dâu bà thì tốt rồi, sao lại là người phụ nữa kia chứ
Nghĩ như vậy bà có chút oán hận mà nhìn Tô Thiên Từ, trên mặt tươi cười rõ ràng đã giảm bớt đi một ít.
Tô Thiên Từ biết rất rõ suy nghĩ trong lòng hiện tại của mẹ Lệ, những chuyện phát sinh bây giờ so với kiếp trước, giống nhau như đúc.
Tất cả mọi người đều không ngừng khen ngợi Đường Mộng Dĩnh, mà Tô Thiên Từ lại là thành công trở thành nền cho cô ta, đúng vào lúc này…
“Thiên Từ, cậu chuẩn bị quà gì cho dì Lệ vậy?” Đường Mộng Dĩnh thành công đem đề tài chuyển dời đến trên người Tô Thiên Từ, cười đến tự nhiên hào phóng, vẻ mặt đầy thiện ý.
A, quả nhiên là như thế.
Hành động này ở trong mắt người khác, là vì muốn tránh cho cô khỏi xấu hổ, mà rời sự chú ý của mọi người lên cô, đây là một việc thiện.
Mà chỉ có Tô Thiên Từ mới biết, cô ta làm vậy là muốn cho cô xấu mặt