⬅ Trước Tiếp ➡
Bà ngoại trước kia là giáo viên ở nông thôn, tiền lương ít nhiều gì cũng đủ nuôi sống hai bà cháu, thế nhưng bảy, tám năm trước bệnh thở khò khè của bà lại nặng thêm, sau đó tim cũng xảy ra vấn đề, các bệnh nặng bệnh nhẹ khác theo nhau mà đến, mặc dù trình độ chữa bệnh của Nam Thành tiên tiến hơn so với thị trấn nhỏ nhưng bảo hiểm y tế không thể sử dụng trái khu vực được, mỗi tháng hơn hai ngàn tiền hưu còn chưa đủ tiêm một lần thuốc Levosimendan.
Thấy cháu gái ngồi bên giường gọt táo cho mình, bà cụ ân cần hỏi “Dạo này cháu ở trường như thế nào rồi?”
“Vẫn khá ổn ạ.” Tống Khuynh Thành ngẩng đầu lêm mỉm cười với bà ngoại, động tác tay vẫn không ngừng, vừa làm vừa nói “Thi cuối kỳ dự kiến vào ngày mùng 7 và mùng 8 tháng sau, đến kỳ nghỉ lễ, cháu có thể đến bệnh viện thường xuyên ở cùng bà rồi.”
“Tuần trước, chú của cháu có đến bệnh viện thăm bà.” Bà ngoại đột nhiên nói. Cả đời bà ngoại chỉ sinh một cô con gái, người chú này là đang ám chỉ Lục Tích Sơn.
“Nó mua nhiều đồ, bà ăn không hết, có vài món bà bảo điều dưỡng mang về nhà rồi.” Ánh mắt bà ngoại nhìn cô vừa có sự trân quý vừa bất lực, bà chân thành nói “Cháu ở nhà chú, học bài xong nếu không có việc gì thì giúp đỡ chú việc nhà nhiều một tí.”
“Vâng ạ.” Tống Khuynh Thành ngoan ngoãn đồng ý, cắm một cây tăm vào miếng táo đã cắt xong rồi đưa cho bà ngoại.
“Bà nghĩ, đến khi thời tiết trở lạnh bà sẽ làm thủ tục xuất viện. Bệnh của bà có vẻ không ổn rồi, tốt hơn hết là quay về Dư Nhiêu, chỉ bị đau đầu và sốt thì bệnh viện ở đó cũng có thể khám được, ở đây rõ ràng là đang đốt tiền bạc.”
Bàn tay đang cầm khăn giấy lau con dao gọt hoa quả của Tống Khuynh Thành chợt dừng lại, sau đó liền bác bỏ dự định của bà ngọai “Chuyện này làm sao có thể giống nhau được ạ, Dư Nhiêu chỉ là một thị trấn nhỏ, Nam Thành là tỉnh lỵ của thành phố, các chuyên gia chữa bệnh giỏi đều ở đây.” Nói rồi, cô nắm lấy tay bà cụ và nói “Cháu chỉ có một người thân là bà thôi. Nếu bà rời khỏi Nam Thành, cháu còn ở lại nơi đây làm gì nữa?”
Nghĩ đến bản thân mình bệnh tật đầy người, không thể chăm sóc tốt cho cháu gái, khóe mắt bà cụ đỏ bừng. Bà đã gặp vợ của Lục Tích Sơn, đó là một người phụ nữ rất mạnh mẽ. Năm năm trước, bà và Khuynh Thành 16 tuổi được Lục Tích Sơn đón về nhà họ Lục, cho dù Cát Văn Quyên không nói gì, nhưng lại không chút giấu giếm vẻ thờ ơ trịch thượng.
Bà cụ khẽ thở dài “Là bà ngoại đã làm liên lụy cháụ”
“Không có đâu ạ.” Tống Khuynh Thành giật khóe môi, cố gắng khiến bản thân mình bày ra vẻ nhẹ nhàng “Ban nãy cháu đã hỏi bác sĩ Phạm rồi, ông ấy nói tình trạng của bà gần đây rất ổn định.”
“…” Nhìn cháu gái hiểu chuyện như vậy, bà cụ không biết nên nói gì.
Tống Khuynh Thành nắm chặt tay bà cụ, trịnh trọng nói “Bà ngoại, tin cháu đi, bệnh sẽ khá hơn mà.”

Sau chín giờ tối, Tống Khuynh Thành từ bệnh viện trở về nhà họ Lục, căn biệt thự đã lên đèn, vắng vẻ không có tiếng người.
Hôm nay là thứ bảy, là ngày mà Lục Tích Sơn và vợ đến nhà họ Cát ăn cơm.
Kể từ khi Lục Vân Huyên kết hôn và theo chồng đến Thụy Sĩ, vợ chồng Lục Tích Sơn càng thường xuyên qua lại với nhà mẹ của Cát Văn Quyên hơn. Về phần nhà họ Lục, Lục Tích Sơn chỉ có một người anh trai đã qua đời, những người còn lại là đều là họ hàng nhánh bên, ngày lễ dịp tết mới liên lạc.
Trở về phòng, Tống Khuynh Thành ngã mình lên chiếc giường lớn.
Cô nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong đầu ngổn ngang trăm ngàn suy nghĩ, như nghĩ đến bệnh tình của bà ngoại, hoàn cảnh của bản thân và những đồng tiền cứ tiêu như nước...
Đang mơ mơ màng màng ngủ thì điện thoại reo lên.
⬅ Trước Tiếp ➡