Hộ lý là một người phụ nữ đã ngoài năm mươi, eo tròn như bánh mì, vừa phun vỏ hạt dưa vừa nói "Còn sao chăng gì nữa Bệnh viện đâu phải là cơ quan từ thiện, các người đóng tiền trễ thì sao có thể để các người tiếp tục chiếm phòng được. Cô gái nhỏ, thừa dịp hôm nay cô ở đây, tôi nói trước với cô một tiếng là làm hết mấy ngày tiếp theo thôi, tháng sau tôi không tới nữa đâụ"
Tống Khuynh Thành không để ý tới bà ta, chỉ ngồi xổm ở bên cạnh giường nhìn bà cụ có thần sắc không tốt.
"Buổi sáng y tá có thông báo, thuốc bà ngoại của cô đang dùng là loại đắt tiền, nếu như ngày mai lại không nộp viện phí, thì những thuốc thí dụ như cái thuốc tiêm vào dịch tên Levosimendan 1 gì đó đều phải dừng hết."
1 Levosimendan là một chất gây nhạy cảm canxi được sử dụng trong quản lý suy tim sung huyết mất bù cấp tính. Nó được bán trên thị trường dưới tên thương mại Simdax
Bà cụ đeo ống dưỡng khí ở mũi đang ngủ thì tỉnh dậy, nhìn thấy cháu gái ngoại liền rất vui, nhưng do cuống họng quá khô không phát ra được giọng nói, nên chỉ có thể đưa tay sờ gương mặt của cô.
Tống Khuynh Thành nhanh chóng nắm chặt bàn tay khô gầy đang truyền dịch của bà cụ, nhẹ giọng hỏi "Bà ngoại, cháu đánh thức bà sao?"
Bà ngoại chớp mí mắt, lắc đầụ
"Bà ngủ tiếp đi." Trong lòng Tống Khuynh Thành cay cay. Ở chính giữa trần hành lang có máy lạnh nên khi đứng dậy cô để tay bà cụ vào lại trong chăn, rồi sau đó quay đầu nói với điều dưỡng "Tôi đi tìm bác sĩ Phạm hỏi chút chuyện."
......
Bác sĩ Phạm đã gặp qua Tống Khuynh Thành vài lần, biết cô là người thân của bà cụ nằm giường số 4 phòng 6021.
"Trong thẻ của bà ngoại cháu từ hôm qua đã thiếu tiền viện phí rồi." Bác sĩ Phạm di con chuột, tra xét tình hình liên quan trên máy tính "Chúng tôi cũng không còn cách nào, cháu cũng thấy rồi đấy, bên trong khoa đã không còn đủ giường để nằm, đến nỗi hai bên hành lang đều là giường bệnh."
Tống Khuynh Thành nắm chặt quai ba lô trong tay "Bác sĩ Phạm, bà ngoại cháu lớn tuổi, nằm ở trên hành lang rất không tiện…"
Bác sĩ Phạm đánh gãy lời nói của cô "Nếu không thì gia đình đổi bệnh viện cho bà cụ đi, ví dụ như bệnh viện trên thị trấn, tiền phí tương đối rẻ."
Đi ra khỏi văn phòng, Tống Khuynh Thành ngồi trên ghế hành lang, vùi mặt vào giữa hai tay, thở dài mệt mỏi.
Cô không biết đã có vấn đề gì nữa. Rõ ràng hôm qua Lục Tích Sơn nói đã đóng năm 50 ngàn tệ rồi mà.
Nghĩ đến bà ngoại nằm ở trên hành lang, khoé mắt của Tống Khuynh Thành lại nóng ướt, cô cầm di động, không biết nên gọi điện thoại cho ai, ngoại trừ Lục Tích Sơn thì không ai có thể lập tức xuất nhiều tiền như vậy.
Qua rất lâu sau, cửa phòng làm việc của bác sĩ đột nhiên mở ra.
Tống Khuynh Thành ngước mắt lên.
Bác sĩ Phạm nhìn thấy cô gái còn ở ngoài cửa chưa đi, thì lập tức nói "Tôi đang định đi tìm cháu đây, phòng tài vụ mới gọi điện thoại cho tôi, nói là tối hôm qua đã có người giúp bà ngoại cháu đóng tiền viện phí hai tháng rồi, là do bên phòng ấy sơ suất, mà đúng lúc tôi có một bệnh nhân sắp xuất viện, chúng tôi sẽ lập tức sắp xếp đưa bà cụ vào trong ngay.”
Quay lại phòng bệnh, thấy hộ lý đã bày ra một gương mặt mỉm cười, không đề cập tới chuyện nghỉ nữa.
Tống Khuynh Thành không có so đo với bà ta, người coi trọng tiền bạc cũng không gì đáng trách.
Bà cụ truyền dịch xong đang tựa vào đầu giường, nhìn thấy cháu gái ngoại trở về, trên mặt liền hiện vẻ từ ái.