⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Khuynh Thành ấn nút trả lời, một giọng nói trầm ấm từ đầu dây bên kia truyền ra “Đêm nay chị không đến Hoàng Đình sao?”
Hoàng Đình là câu lạc bộ đêm cao cấp lớn nhất ở Nam Thành, trong đó bao gồm các quán bar và các câu lạc bộ kinh doanh. Đặc biệt là các câu lạc bộ kinh doanh rất thành đạt. Cho dù là người nổi tiếng trong giới chính trị gia hay là các tai to mặt lớn giới doanh nghiệp, đều sử dụng nơi này cho những dịp xã giao.
Cô không mở mắt, mơ hồ nói “Không có chuyện gì, không đi.”
“Tôi vừa đi đến quán bar, Jack bị cảm nên cổ họng không nói ra tiếng nữa rồi, đêm nay chắc chắn là không thể hát được, anh Lương vừa nói, ai đến cứu nguy thì giá là 1.000 nhân dân tệ cho ba bài, ai đến trước được trước.”
“Sao không nói sớm.” Tống Khuynh Thành ngay lập tức tỉnh lại.
Thẩm Triệt ở đầu dây bên kia điện thoại cười hi hi.
Sau khi cúp điện thoại, Tống Khuynh Thành lập tức ngồi dậy đến trước tủ quần áo, mở cửa tủ, từ tầng cao nhất kéo một cái túi giấy được gói kín kĩ xuống, sau khi chắc chắn rằng tóc giả, quần áo và các trang bị khác đều đầy đủ, thì liền xách theo cùng với một chiếc túi đeo chéo nhỏ trên chiếc mắc áo rớt ở sàn nhà, rồi mở cửa vội vàng bước xuống cầu thang.
Hai mươi phút saụ
Thẩm Triệt đứng ở cổng Hoàng đình ngó đông ngó tây, mặc bộ đồng phục nhân viên của câu lạc bộ, trên ngực trái có gắn bảng tên.
Đúng lúc này, cách đó không xa có một chiếc taxi dừng lại.
Cô gái mặc áo ba lỗ khoét sâu và quần denim nóng bỏng đẩy cửa bước xuống xe, trang điểm đậm, đôi chân dài thẳng tắp, trong bóng đêm lộ ra vẻ trắng nõn lóa mắt người khác, Thẩm Triệt lập tức chào hỏi “Bà cô của tôi ơi tôi bỏ công việc chạy ra đây, nếu chị mà còn chưa tới nữa, thì tôi sẽ thật sự sẽ phải chặt cái đầu này xuống tạ tội với anh Lương mất ”
Vừa bước vào Hoàng Đình, Tống Khuynh Thành đã bị thu hút bởi con vật có lông màu đen trắng đang đứng ở bên kia, trông rất đẹp, trên cổ thắt một cái vòng bằng da màu kaki, kế bên còn có nhân viên của Hoàng Đình đang kéo dây xích cho nó ăn vặt.
Hoàng Đình có quy định rõ ràng là vật nuôi không được phép vào trong, con vật này hiển nhiên là một ngoại lệ.
Thẩm Triệt cũng chú ý tới con vật được đó “Là do ông tổng giám đốc Hằng Viễn đưa tới đấy. Chị không nhìn thấy cái khuôn mặt hận không thể quỳ xuống liếm láp của quản lý đâu, nếu đổi lại là một khách bình thường thì chỉ có cười thôi.”
“Tổng giám đốc Hằng Viễn?” Tống Khuynh Thành quay đầu nhìn Thẩm Triệt.
“Ông ta chọn phòng vip của câu lạc bộ chúng ta để đánh bạc với các ông chủ của mấy công ty khác đấy, mà mấy ông ấy chê có phục vụ lại phiền, nên tôi mới lén lút ra ngoài được đó.”
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới cửa thang máy.
Tống Khuynh Thành hỏi “Bọn họ có thường xuyên tới đây đánh bạc không?”
Thẩm Triệt vừa định trả lời thì bộ đàm sau lưng cậu vang lên.
Trong khi cậu đang nói chuyện với quản lý ở bên kia bộ đàm, ánh mắt của Tống Khánh Thành lại hướng về con chó chăn cừu ở phía bên kia, con chó đó sau khi ăn uống no say xong thì ngoe nguẩy cái đuôi bóng lộn.
Con người sống đôi khi còn không bằng một con chó.
Sau khi nhận lời dặn dò từ quản lý, Thẩm Triệt tắt bộ đàm “Người giàu thật biết cách kiếm chuyện, bây giờ lại bảo tôi dắt con chó đó lên.”
Lúc này thang máy đã tới tầng một.
“Bây giờ tôi phải đi hầu hạ con chó tổ tông kia, không đi với cô nữa.” Giúp Tống Khuynh Thành ấn nút thang máy xuống tầng hầm xong, Thẩm Triệt cầm bộ đàm chạy về phía con chó chăn cừu kia.
⬅ Trước Tiếp ➡