⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Hành Dương hai mươi bốn tuổi gần như mất đi sự trẻ trung, yên lặng nhìn cô gái thướt tha, trẻ đẹp trước mắt, yết hầu động đậy, hồi lâu sau mới nói được hai chữ "Khuynh Thành."
Cố Hành Dương muốn nói đã lâu không gặp, nhưng cổ họng như bị một lực vô hình bóp chặt.
Trong phòng riêng, Cố Cẩm Vân thấy con trai đứng đó thì không còn ung dung như vừa rồi "Con không ở nhà với Tú Tú, chạy tới đây làm gì?"
Giờ phút này, trong mắt Cố Hành Dương chỉ có Tống Khuynh Thành, không nghe thấy mẹ mình trách móc.
Tống Khuynh Thành bỗng dưng cười một tiếng. Cô nhích tới gần Cố Hành Dương. Ở dưới mắt Cố Cẩm Vân, cô giơ tay lên hất lá cây trên đầu vai Cố Hành Dương, tay trắng nõn, thon dài của cô lướt đến cổ áo sơ mi của Cố Hành Dương, vuốt nếp nhăn trên cổ áo giúp Cố Hành Dương, sau đó hơi nhìn lên, chống lại cái nhìn chăm chú của Cố Hành Dương, cô cười dịu dàng "Cố Hành Dương, chúc anh tân hôn vui vẻ trước."
"Khuynh Thành…" Cố Hành Dương vội vàng cầm cánh tay muốn rời đi kia.
Cố Cẩm Vân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép "Tôi thấy cố đúng là ma chướng "
Tống Khuynh Thành buộc lòng rút tay về, đi qua Cố Hành Dương, không hề lưu luyến chút nào. Nhưng bước chân cô dừng lại khi cô nhìn thấy ba, năm người ở cách đó không xa, đặc biệt là khi cô đối mặt với cái nhìn chăm chú, sâu xa của Úc Đình Xuyên.
Ánh mắt của anh bình tĩnh như nước, nhưng vẫn có thể xuyên thủng bức tường thành vững chắc nhất của lòng người như một thanh kiếm sắc bén, làm cho người ta không khống chế được mà run sợ trong lòng.
Trong trường hợp này, giống như cô đùa dai bị bắt tại trận.
Tống Khuynh Thành nắm chặt tay theo bản năng. Cô muốn biểu hiện vẻ quyến rũ nhưng không mất đi sự đơn thuần ở trước mặt một người đàn ông, kết quả lại bị anh bắt gặp. Cô có cảm giác vô lực, thất bại trong gang tấc, nên không quan tâm đến tình hình nữa, xoay người và bước đến lối đi an toàn.
...
Cửa thang máy.
"Chạy rất nhanh." Cố Chính Thâm cười ha ha như thể đang xem một cuộc vui.
Úc Đình Xuyên rút tay trái từ trong túi quần ra, ấn nút xuống tầng của thang máy, rồi quay đầu, nói với thư ký đi cùng "Về tổng giám đốc Trương đó, anh phụ trách theo vào, có chuyện gì không giải quyết được thì để cho Hứa Đông phối hợp."
Sáng hôm nay, Úc Đình Xuyên hẹn mấy ông chủ đi câu cá ở sơn trang Nguyên Tuyền. Nói là bồi dưỡng tình cảm, nhưng thật ra chỉ là thay đổi cách bàn chuyện làm ăn. Nửa năm sau, Hằng Viễn sẽ khởi động mấy dự án quan trọng, chắc chắn sẽ cần thu hút một số nhà đầu tư. Cố thị cũng tham gia vào các dự án này, Cố Chính Thâm đi theo làm mối là không thể chối từ.
Thư ký Tô Doanh mặc thường phục gật đầu "Tổng giám đốc Úc yên tâm, chỉ là Quý Công kia có thể..."
Mặc dù chưa nói xong, sự khó xử đã lộ ra.
Úc Đình Xuyên nói "Nếu anh ta có ý tưởng khác về dự án, thì bảo anh ta đến tìm tôi."
Khi đang nói chuyện, mọi người đi vào thang máy.
Trước khi cửa thang máy khép lại, Úc Đình Xuyên nhìn về phía Cố Chính Thâm cùng tiến vào "Không chào hỏi à?"
Cố Chính Thâm lắc đầu "Là một đứa con trai được mẹ dạy, với lại đó là chuyện riêng tư của bọn họ, hơn nữa chị Đường của tôi có tính cách mạnh mẽ, không cho phép bị người ta cười nhạo nhất." Nói xong, Cố Chính Thâm không khỏi cười khẽ "Cô gái nhỏ rất mưu mô, dễ dàng khích bác ly gián, chỉ sợ cả đời cháu ngoại tôi xóa không hết nốt ruồi son trên ngực."
Úc Đình Xuyên nghe mà không nói gì.
Thang máy đi thẳng xuống hầm để xe.
Lúc tới có bốn chiếc xe con, có một chiếc bên Hằng Viễn xảy ra vấn đề.
Đúng lúc mặt trời ló dạng, Úc Đình Xuyên để hai người Tô Doanh ngồi trên chiếc xe con kia của anh, mình thì lên xe Cố Chính Thâm.
⬅ Trước Tiếp ➡