Chờ An Nhiễm đi xa, thanh niên làm tư thế mời với Tống Khuynh Thành "Xe đỗ ở dưới tầng."
Trong toàn bộ quá trình, Tống Khuynh Thành rất phối hợp.
Cô có thể không đi, nhưng tiếp theo, bà chủ Cố kia sẽ đích thân tới trường học.
Nửa giờ sau, xe dừng ở cửa sơn trang Nguyên Tuyền.
Tống Khuynh Thành đi theo sau thanh niên bước vào cửa, đi qua một con đường đá cuội, trước mặt là nơi nơi hoa bay như lửa. Sơn trang Nguyên Tuyền nổi tiếng ở Nam Thành, cách đó không xa có một hồ chứa nước xuôi theo sông, khiến cho sơn trang Nguyên Tuyền nằm trong nước biếc núi xanh. Kiến trúc bên trong sơn trang thì tiếp nối phong cách của nhà Minh và nhà Thanh. Cửa sổ chạm khắc hình lưới, chiếc bác cổ Thanh Hoa sứ, hương vị Bắc Kinh được thể hiện ở khắp mọi nơi.
"Bà chủ đã chờ cô ở bên trong." Thanh niên một tay chạm âu phục, một tay kia mở cửa phòng riêng ra.
Tống Khuynh Thành vừa đi vào phòng riêng, cửa phòng riêng ở sau lưng không một tiếng động liền khép lại, mùi trà quanh quẩn trong phòng riêng. Một người phụ nữ trung niên đang ngồi ở kia pha trà, búi tóc cao, lúc giơ tay nhấc chân đều có thể thấy khí chất của phu nhân nhà danh giá. Đây là "Bà Cố" trong miệng thanh niên, cũng là mẹ Cố Thanh Vi.
Cố Cẩm Vân xếp hàng thứ ba ở nhà họ Cố, là con gái trưởng của Cố Thủ Nghiệp, tác phong làm việc luôn thể hiện đây là người đàn bà thép. Bằng không, hai đứa con của Cố Cẩm Vân sẽ không theo họ Cố sau khi bà ta kết hôn.
Nghe thấy tiếng động, Cố Cẩm Vân ngẩng đầu lên "Tới rồi à?"
Ánh mắt Cố Cẩm Vân rất bình tĩnh, tựa như lúc này chỉ có một con kiến đang đứng ở trước mặt bà ta, hờ hững như vậy quả thực có sức sát thương hơn Cát Văn Quyên khinh bỉ cay nghiệt.
Nghĩ tới mục đích đối phương gọi mình tới, Tống Khuynh Thành mỉm cười khéo léo "Đã lâu rồi, phòng riêng này vẫn không hề thay đổi."
Cố Cẩm Vân đặt nhẹ thìa trên tay xuống bàn trà, nhàn nhạt mở miệng "Tôi cũng không ngờ lại gặp cô Tống lần thứ ba."
Tống Khuynh Thành nghe mà chỉ cười, không nói gì.
"Nếu không phải đoàn múa có một số việc phải xử lý, tôi đã đến tìm cô hai ngày trước rồi." Cố Cẩm Vân không vòng vo, hoặc là trong mắt bà ta, Tống Khuynh Thành còn chưa đủ để bà ta phải lá mặt lá trái "Vi Vi nói cô đến tiệc mừng thọ của bố tôi, mấy ngày đó Hành Dương và vị hôn thê của nó ở Đại Mã chưa kịp chạy về."
Nói xong, Cố Cẩm Vân lại nhìn Tống Khuynh Thành "Những gì cô nói ở đây vẫn còn nguyên trong trí nhớ của tôi. Cô Tống trẻ tuổi như vậy, không nên mau quên hơn bà già như tôi."
Tống Khuynh Thành gật đầu "Tôi cũng nhớ lời bà nói, sao bà lại phí thời gian thảo luận với đứa trẻ không cha không mẹ như tôi về dạy kèm tại nhà."
Cố Cẩm Vân hơi thay đổi sắc mặt, nhưng vẫn duy trì thái độ đúng mực "Cô đã không quên, vậy tôi cũng không muốn lặp lại. Đừng tìm Hành Dương nữa, bây giờ nó đã đính hôn với bạn học mà nó quen ở Đại Mã, không có gì ngoài dự liệu thì cuối năm sẽ kết hôn. Tôi nói vậy, cô Tống hiểu ý tôi chứ."
"Bà thà sợ tôi làm ra cái ngoài ý muốn, còn hơn quản thúc tốt con của mình à." Tống Khuynh Thành cười yếu ớt "Tôi đã nói rồi, nếu bà quên, tôi chỉ có thể lặp lại một lần nữa."
"..." Cố Cẩm Vân cau mày, đây là biểu hiện khi tâm trạng bà ta không tốt.
"Một năm rưỡi trước, bà nói với con trai của bà là tôi lấy hai trăm ngàn. Lần này tôi ra giá một triệu, sau này đừng tới tìm tôi nữa."
Nói xong, không để ý tới vẻ mặt u ám của Cố Cẩm Vân, Tống Khuynh Thành xoay người mở cửa và rời đi.
Vừa đi ra khỏi phòng riêng, thì cô bị Cố Hành Dương vội vã chạy tới cản đường đi.