Úc Tinh và Tống Khuynh Thành là bạn học cùng khối sát lớp nhau, ký túc xá lại không có ở chung.
Sau khi xuống xe, Tống Khuynh Thành liền lấy vali của mình từ trong cốp xe ra.
"Tay của cậu đang bị thương, có thể nhờ chú hai mang lên giúp cậụ" Úc Tinh nói.
"Không cần, toàn là quần áo mùa hè, không nặng."
Tống Khuynh Thành vừa mới nói xong, cửa ghế lái đã mở ra, Úc Đình Xuyên xuống xe, người đàn ông nhanh nhẹn phong độ, hơi thở lạnh lùng, như là một phong cảnh đẹp ở trong sân trường.
Úc Tinh mở miệng "Chú hai, chú có thể xách vali lên tầng giúp Khuynh Thành được không?"
Không đợi Úc Đình Xuyên trả lời, Tống Khuynh Thành nói trước "Không cần đâu, mình có thể xách mà, hôm nay thật cám ơn Úc Tinh cậu, lát nữa mình còn có việc, đi lên trước." Nói xong, cô lại chuyển hướng nhìn Úc Đình Xuyên, nói lời tạm biệt "Anh Úc, tạm biệt."
Úc Đình Xuyên ừ một tiếng.
Tống Khuynh Thành kéo vali đi về tòa ký túc xá số 3.
Đi giữa những học sinh tới lui, bóng lưng cô rất xinh đẹp, chớp mắt một cái cũng có thể phân biệt được.
...
Sau khi Úc Tinh gặp được bạn cùng phòng, liền nói tạm biệt với chú hai mình.
Úc Đình Xuyên không lập tức rời đi, anh nhìn về phía tòa nhà số 3, bóng người Tống Khuynh Thành đã biến mất ở cổng.
Anh đốt điếu thuốc, yên lặng dựa vào xe hút.
Vừa mới phun ra vòng khói đầu tiên, bóng người Tống Khuynh Thành đã hiện ra ở trong tầm mắt, cô đứng trước cửa sổ hành lang tầng hai, không tính là vất vả nhưng có chút phiền toái, cô thoáng cúi thấp đầu, sợi tóc mai rớt xuống, nhưng cô rất nhanh đã biến mất ở khúc cua tầng hai, cũng không lâu, đã thấy cô xuất hiện ở trước cửa sổ tầng ba.
Trên đường, nhóm nữ sinh tụm ba tụm năm xuống tầng, cô yên tĩnh đứng ở bên cạnh, không tranh không đoạt, đợi sau khi hành lang vắng vẻ cô mới tiếp tục đi lên.
Bóng người của cô không tiếp tục xuất hiện ở trước cửa sổ tầng năm nữa .
Úc Đình Xuyên hút xong một điếu thuốc lá, bóp đỉnh đầu điếu thuốc, ném vào thùng rác bên đường.
Mới vừa lên xe, phía công ty gọi điện thoại tới.
Sau khi đơn giản nói rõ vài câu, Úc Đình Xuyên cúp điện thoại ném sang ghế lái phụ, vừa mới định khởi động xe, thì nhìn thấy một màn sắc hoa trong kính chiếu hoa, anh xoay người, liền thấy lẳng lặng bên phải xe là một chiếc ô trắng in hình hoa văn.
Trở lại ký túc xá, Tống Khuynh Thành để vali vào tủ đựng đồ chung, sau đó rửa mặt xong ra khỏi toilet, thì nhận được điện thoại của Úc Tinh "Một lát nữa đi ăn tối, mình có đồ này đưa cho cậụ"
15 phút saụ
Tống Khuynh Thành đã xuất hiện ở căng tin tầng hai như đã hẹn với Úc Tinh.
"Ở bên này " Úc Tinh không để ý ánh mắt xung quanh, giơ cái muôi vung vẩy.
Tống Khuynh Thành ngồi xuống đối diện cô ấy, tầm mắt chú ý tới cây dù in hoa văn bên cạnh tay cô ấy.
Miệng Úc Tinh vừa ăn bánh rán, vừa đẩy cây dù tới "Chú hai nói cậu để quên trên xe chú ấy."
"Chú của cậu đưa đến tận chỗ cho cậu?"
"Không, chú hai gọi điện thoại cho mình, mình đi xuống tầng lấy." Úc Tinh cong ngón tay gãi gãi khóe miệng, nuốt hết bánh rán trong miệng, rầu rĩ không vui nói "Vốn còn muốn lừa chú hai đãi mình một bữa tiệc lớn, ai dè chú ấy lại bị gọi đi xem mắt."
Tống Khuynh Thành cầm đũa tùy ý đâm cơm "Mình tưởng chú ấy đã kết hôn rồi."