⬅ Trước Tiếp ➡
Tiết Mẫn im lặng, sau hồi lâu mới thở dài "Vậy à, bây giờ tôi cũng rất bận, bố tôi đang thúc giục tôi tiếp quản công ty gia đình, nghe tôi nói tự tìm việc làm, ông tức giận đến suýt chút nữa vào bệnh viện. Đúng rồi Khuynh Thành, tháng trước tôi đi du lịch Thụy Sĩ có gặp Thẩm Chí, nhiệm kỳ của cậu ấy ở đại sứ quán Thụy Sĩ cũng sắp đến rồi, tôi còn nhìn thấy đứa con gái của chú cậụ"
Nói xong, Tiết Mẫn tức giận bất bình "Rõ ràng cậu và Thẩm Chí là thanh mai trúc mã, hai người ở chung trong tứ hợp viện, khi đó Thẩm Chí học đại học còn tranh thủ thời gian nghỉ trở về Dư Nhiêu, đến trường đón cậu, chúng tôi đều nhận định các cậu mới là một đôi, chỉ là đứa con gái hèn hạ kia, ỷ vào gia đình rồi còn lợi dụng lúc người ta mà cướp bạn trai, chúng tôi đều biết, lúc đó nếu như không phải cậu làm người thế tội giúp Thẩm Chí, thì có lẽ cũng đã...."
Tống Khuynh Thành đột nhiên hỏi "Đến Nam Thành, cậu định ở đâu?"
Đang nói bị cắt ngang, thấy Tống Khuynh Thành không có căm thù giống như mình, càng không oán trời trách đất, trong lòng Tiết Mẫn có chút không thoải mái, lắp bắp nói "Còn chưa biết nữa, rảnh rỗi thì liên lạc với tôi."
"Bên tôi đang có chút chuyện, nếu như không có chuyện gì khác, tôi cúp máy trước."
Tiết Mẫn thấy không tiện nói tiếp, thức thời nói "Vậy cậu làm đi."
Cúp điện thoại, Tống Khuynh Thành dựa cửa sổ, ngơ ngác nhìn cây ngô đồng phía trước biệt thự nước Pháp.
Trong tứ hợp viện ở ngõ hẻm Đồng Tử cũng có một gốc cây cây ngô đồng, chỉ là về sau bị héo lá rụng nhiều, chủ cây cưa bỏ đi, chỉ để lại cọc gỗ bằng miệng chén.
...
Buổi chiều, Tống Khuynh Thành bị một cú điện thoại đánh thức khỏi giấc ngủ trưa.
Nhìn đồng hồ, bốn giờ mười sáu phút.
Cô vò vò mái tóc dài, ngồi dậy nhận điện thoại, bên kia truyền đến giọng tùy ý của Úc Tinh "Cậu không đi đến trường à?"
Tống Khuynh Thành vén chăn xuống giường "Đang ở nhà, cậu đến ký túc xá rồi sao?"
Nguyên Duy là trường học tư nhân ở Nam Thành, có bao gồm cả tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông, có hệ thống ký túc xá, mang danh là trường quý tộc, học phí không rẻ, có rất nhiều đại gia ở Nam Thành đều gửi con vào đây, dù sao thì giáo viên ở Nguyên Duy không hề yếu kém, hằng năm còn ra mức lương cao để đào về không ít giáo sư xuất sắc.
"Mình cũng ở nhà đây, dì đang giúp mình thu dọn đồ đạc, cậu làm xong bài tập chưa?"
"Ừm." Tống Khuynh Thành bắt đầu đánh răng.
Úc Tinh cười hì hì rồi lại nói "Cậu cho mình mượn đáp án để tham khảo nha?"
Tống Khuynh Thành nhổ bọt trong miệng ra, cầm khăn mặt lau miệng, rồi nói "Cậu cứ như vậy, làm sao thi cuối kỳ được."
"Còn chưa tới nửa tháng mà, với lại không phải còn có cậu à? Mình đã nghĩ kỹ rồi, bắt đầu từ ngày mai, ăn xong cơm tối mình sẽ đi tìm cậu, đến lúc đó chúng ta cùng đi đến thư viện ôn tập, có chỗ nào không hiểu thì cậu chỉ mình." Úc Tinh càng nói càng hài lòng với kế hoạch của mình, đổi đề tài "Lát nữa cậu đi đến trường bằng gì, người nhà có đưa đi không?"
Tống Khuynh Thành không che giấu "Mình tự đi xe buýt."
"Vậy để mình đi qua đón cậu, nhà mình có xe." Úc Tinh có việc cầu người, nên liền lấy lòng "Bên ngoài còn đang mưa, cậu đi xe buýt chắc là không tiện đâụ"
"..." Tống Khuynh Thành muốn từ chối.
"Ông nội mình gọi, mình cúp máy trước, nhà cậu ở biệt thự Hương Tụng đúng không? Khi nào đến sẽ gọi điện thoại cho cậụ"
Dứt lời, trong ống nghe truyền đến tiếng kêu Tút tút, báo máy bận.
...
Sau nửa giờ.
⬅ Trước Tiếp ➡