⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Khuynh Thành nhận được điện thoại của Úc Tinh, xách vali xuống tầng, buổi chiều Lục Tích Sơn có việc đi ra ngoài, tài xế nhà họ Lục thì đã đưa Cát Văn Quyên đi đánh bài chưa trở về, trong nhà chỉ có người giúp việc, cô mở ngăn kéo tủ ở trước cửa ra vào lấy ô, rồi thay giày, sau đó bung dù ra cửa.
Trong điện thoại, Tống Khuynh Thành đã nói cho Úc Tinh biết vị trí biệt thự nhà họ Lục.
Vì vậy mới xuống khỏi bậc thang, cô đã nhìn thấy một chiếc xe Jaguar XKR màu đen dừng ở phía trước rào chắn.
Úc Tinh ở trong xe nhìn thấy Tống Khuynh Thành, liền hạ xuống cửa sổ xe phất tay "Chỗ này chỗ này "
Đi dưới mưa lớn hơn trăm mét, bả vai Tống Khuynh Thành cũng có chút ướt, khi cô đến gần xe, cốp sau tự động chậm rãi mở ra, sau khi để vali vào đóng cốp xe lại, Úc Tinh lập tức mở cửa xe sau không ngừng thúc giục cô lên xe.
Đóng cửa xe, Tống Khuynh Thành mới chú ý tới người đàn ông ngồi ở chỗ tài xế, nhưng cũng không phải là tài xế mà là Úc Đình Xuyên.
阅尽千帆 duyệt tẫn thiên phàm đã qua ngàn cánh buồm ý chỉ người đã lão luyện thế sự.
Người đàn ông đang gọi điện thoại.
Trong xe mở điều hòa, ngoại trừ tiếng hơi lạnh vù vù, thì chỉ có giọng nam trầm thấp thỉnh thoảng vang lên.
Tống Khuynh Thành ngồi ở bên phải hàng sau, vừa khéo có thể thấy rõ chỗ tay lái, tầm mắt cô lướt qua bên tai người đàn ông đang đeo tai nghe Bluetooth, tiếp theo ngay là cổ áo sơmi, từ mặt bên nhìn sang, còn có thể mơ hồ nhìn thấy lúc nói chuyện yết hầu người đàn ông gợi cảm lên xuống.
“…Hai khoản tiền này tốt nhất nên chuyển trước giờ tan làm, một khoản giao cho James xử lý, giấy tờ biên lai photo ra đưa Hứa Đông, khoản khác thì bảo Tô Doanh đi làm. Bên ngoài trời đang mưa, nói bọn họ đi nhớ chú ý an toàn.”
Cho dù nghe không hiểu anh đang bàn công việc gì, nhưng biểu hiện anh rất quyết đoán, điều này chỉ có ở một người ngồi vị trí cao nhất..
Nghe hình như rất nghiêm khắc, lại không có tình người.
Tống Khuynh Thành nhìn bóng lưng anh, trong đầu tự động nghĩ tới những thông tin liên quan mà cô đã thu thập được về anh. Úc Đình Xuyên, ba mươi bốn tuổi, nam, đã từng ly dị, là người đang nắm quyền điều hành tập đoàn Hằng Viễn, theo tiết lộ của các tài khoản weibo hay buôn chuyện bát quái là anh còn có một đứa con trai chưa từng lộ diện.
Úc Tinh ở bên cạnh nhỏ giọng giải thích "Ông nội mình cần dùng xe đi ra ngoài gặp bạn cũ, vừa lúc chú hai mình ở nhà, cho nên biến thành chú hai đưa mình đi đến trường đó."
Úc Tinh mười bảy tuổi, tính cách hoạt bát, lại xinh đẹp, là một cô nhóc nhà giàu không có gì nổi bật, gia thế phía sau đã cho cô ấy cuộc sống không lo không nghĩ.
“Úi, tóc cậu còn hơi ướt này." Thấy chú mình đã nói chuyện điện thoại xong, Úc Tinh lập tức nhoài người về phía trước, nói với người ngồi ở ghế tài xế "Chú hai, phiền chú đưa hộp khăn giấy cho cháu với."
Người đàn ông mở hộp chứa đồ ra, ném tai nghe Bluetooth vào, sau đó lấy hộp khăn giấy đưa ra saụ
"Cảm ơn chú hai." Úc Tinh dẻo mồm nói.
Úc Đình Xuyên nghiêng người đưa đồ, cảm giác có một đôi mắt rơi trên người mình, anh như lơ đãng khẽ liếc mắt nhìn qua cô gái bên cạnh cháu gái mình.
Ánh mắt người đàn ông ba mươi mấy tuổi giống như có thể nhìn thấu mọi sự đời.
Lúc đối mắt, mặc dù đã có chuẩn bị, nhưng cũng có chút ứng phó không kịp.
Tống Khuynh Thành 22 tuổi, mặc kệ là tâm cơ hay là từng trải, ở trước mặt một người đàn ông 34 tuổi đã qua ngàn cánh buồm vẫn còn rất non nớt..
"Chào anh Úc." Cho dù trong lòng có chút không yên, nhưng cô vẫn khẽ cười chào.
Úc Đình Xuyên không nói gì, gật đầu, xem như trả lời.
Sau đó, xe được khởi động.
⬅ Trước Tiếp ➡