⬅ Trước Tiếp ➡
“Điệu bộ này, ai không biết còn tưởng rằng chúng ta cũng là người giúp việc của cái nhà này.” Động tác ăn rau của Cát Văn Quyên vẫn không ngừng, nói ra một câu liền phá hủy bầu không khí vốn đang hài hòa.
Lục Tích Sơn không muốn tranh chấp với bà ta, nhẹ giọng nói với cháu gái "Hôm nay dì Lương làm tôm nõn xào ớt xanh, nếu chú như nhớ không lầm, cậu thích ăn món này nhất."
Tiếng Cát Văn Quyên đặt bát trên bàn vang lên, Tống Khuynh Thành làm như không nhìn thấy, bưng bát lên ăn cơm, gắp một con tôm nõn, sau khi ăn liền giơ ngón tay cái về phía Lục Tích Sơn “Tay nghề này của dì Lương, có thể làm đầu bếp khách sạn 5 sao lun đấy.”
Lục Tích Sơn cười, chợt thấy băng gạc quấn trên tay cô "Tay cháu sao lại bị thương vậy?"
"Ngày hôm qua không cẩn thận bị chó cắn." Tống Khuynh Thành không che giấụ
"Đi chích phòng bệnh dại chưa ? Bị thương do chó cắn cháu phải cẩn thận đó, mấy năm trước có một khách hàng, sau khi bị chó cắn không kịp đưa đến bác sĩ, sau đó con chó kia nổi cơn điên..."
"Rầm." Cát Văn Quyên đập đôi đũa trong tay lên bàn.
Lục Tích Sơn bất mãn vì bị cắt ngang câu chuyện, cau mày nhìn sang "Bà lại làm sao vậy?"
Cát Văn Quyên nhìn Tống Khuynh Thành ở phía đối diện, gương mặt hướng ra ngoài mặt trời, làn da tốt mức muốn vắt ra nước, ánh mặt trời từ bên cạnh cửa sổ chiếu vào gò má trắng nõn của cô, đặc biệt là dáng vẻ thờ ơ không thèm quan tâm đến, quả nhiên là mẹ như thế nào mới sinh ra đứa con gái mị hoặc như vậy
“Trước khi thể hiện tình chú cháu sâu nặng, nên nghĩ đến công ty sắp phá sản đi.”
Nói xong lời này, Cát Văn Quyên lui ghế, nghênh ngang rời đi.
Trong phòng ăn chỉ còn lại hai người.
"Ăn cơm." Lục Tích Sơn khôi phục lại cảm xúc, một lần nữa bưng bát cơm lên ăn.
...
Ăn cơm trưa xong lên tầng, gặp Cát Văn Quyên ở trên hành lang, bà ta thay váy áo lụa tơ tằm, búi tóc, trông rất thanh lịch đoan trang, có vẻ chuẩn bị đi ra ngoài.
"Thím đi ra ngoài đánh bài?" Tống Khuynh Thành chủ động nói.
Cát Văn Quyên lạnh lùng liếc cô một cái, rồi sau đó giẫm giày cao gót đi.
Trở về phòng, nghĩ đến sắp nghỉ hè ở bên ngoài đi làm thêm, Tống Khuynh Thành bắt đầu sắp xếp chuẩn bị quần áo.
Vừa mời kéo vali lại thì điện thoại trên giường vang lên.
Tống Khuynh Thành nhìn thấy là số máy lạ, chuông vang lên lần nữa, cô mới đi tới bên cửa số nhấn nút nhận cuộc gọi “Alo, ai vậy?”
"Cậu là Khuynh Thành đúng không?" Trong ống nghe truyền đến giọng người phụ nữ dò hỏi.
Giọng nói này có chút quen thuộc, dù ở Dư Nhiêu hay Nam Thành người quen cô đều không nhiều, nên chỉ cần loại trừ liền có thể đoán được đối phương là ai, là Tiết Mẫn, con gái ông chủ kim khí ở Dư Nhiêu, trước có học chung trường trung học cơ sở với cô ấy, không gọi là quen thân, cô biết Tiết Mẫn là qua một người khác.
Nghĩ đến người kia, tay Tống Khuynh cầm điện thoại di động không khỏi nắm chặt.
"Có chuyện gì?" Giọng điệu khách khí lại xa cách.
"Khuynh Thành là cậu thật à?" Tiết Mẫn cực kỳ cao hứng, giọng rất vui vẻ khi gặp lại người đã xa cách từ lâu "Xem ra A Lại không có lừa tôi. Vì có được số điện thoại của cậu, mà tôi phải đi hỏi tất cả bạn cũ hồi ở trung học cơ sở đấy."
Tống Khuynh Thành làm như không thấy sự nhiệt tình của cô ta, chỉ lặp lại câu hỏi "Cậu tìm tôi có chuyện gì?"
"Cũng không có chuyện gì, chỉ là tôi vừa mới tốt nghiệp ở Pháp trở về, định gọi cậu cùng mấy bạn học cũ họp lớp. Mấy năm qua cậu ở Nam Thành đúng không? Tôi đi tới ngõ hẻm Đồng Tử, hàng xóm nói cậu với bà ngoại đã được chú đón đi rồi, từ đó tới nay chưa trở về. Tuần sau tôi đi Nam Thành, đến lúc đó sẽ mời cậu ăn cơm.”
"Dạo này tôi rất bận, chắc không có thời gian." Tống Khuynh Thành khéo léo từ chối.
⬅ Trước Tiếp ➡