⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Thâm chửi ‘cmn’ một cái “Thủ đoạn cô gái này đúng là không tệ. Mặc kệ chị họ tôi ép hỏi như thế nào, thằng cháu trai vô dụng kia của tôi vẫn chắc chắn là chủ ý của mình, sau đó chị họ tôi cắt đứt suy nghĩ của nó nhốt ở trong nhà, nó không muốn sống nhảy cửa sổ bỏ trốn, nhưng lúc con gái nhà người ta nhìn thấy nó, không những không vui vẻ bất ngờ mà còn có thái độ rất lạnh nhạt, lập tức ngay tại chỗ cho thằng nhóc một bài học.”
Úc Đình Xuyên chậm rãi phun ra một làn khói thuốc, không xen vào.
“Cô ấy còn đưa cuốn tiểu thuyết trong tay cho cháu tôi, nói bên trong có một câu thoại ‘không có vật chất thì tình yêu chỉ như một đống cát, không cần gió thôi nó cũng bay đi.” Cố Chính Thâm cười khẽ “ Tên nhóc nghe xong lời này thì liền không gượng dậy nổi, cuối cùng vẫn là chị họ tôi nói rõ mọi chuyện, cho cô gái kia hai trăm ngàn, người ta không nói gì liền chia tay con trai chị ấy, còn vô cùng chuyên nghiệp hối sinh thằng nhóc lại.”
Nói tới chỗ này, Cố Chính Thâm nhìn người đàn ông nãy giờ vẫn im lặng "Vừa rồi ở trên xe, cậu nói cô ấy là bạn học Tinh Tinh? Con nhóc Tinh Tinh kia, tâm tư đơn giản, cậu làm chú thì nhắc nhở con bé ai có thể thân thiết ai nên cách xa."
Úc Đình Xuyên nhấn đầu điếu thuốc vào gạt tàn thuốc "Chẳng qua chỉ là một nhóc con."
"22 tuổi, cũng không còn nhỏ nữa."
"..." Úc Đình Xuyên nghe vậy, một lần nữa ngẩng đầu, nhìn người bạn tốt.
Cố Chình Thâm kẹp điếu thuốc chỉ vào Úc Đình Xuyên, vẻ mặt ‘tôi đoán chắc chắn cậu không biết mà’, rồi cầm bật lửa, bốp một tiếng ngọn lửa phựt lên, đốt điếu thuốc, hít một hơi xong mới nói “Hai mươi mấy tuổi mà còn học lớp 11, chuyện này đã rất không bình thường. Không phải tôi sau lưng nói xấu cô ấy đâu, mà thực sự là cô gái này không đơn thuần.”
Úc Đình Xuyên cầm tách trà lên, dời đề tài “Còn đi đâu nữa không? Nhân lúc Hứa Đông còn chưa đi, kêu cậu ấy đưa cậu đi.”
"Không đi đâu nữa, đêm nay ở nhà cậụ"
Cố Chính Thâm khoát tay, ôm cái đầu đau nhức vào phòng khách nghỉ ngơi.
"Nếu không có chuyện gì khác, tổng giám đốc Úc, tôi đi về trước." Hứa Đông mở miệng.
Úc Đình Xuyên gật đầu, lúc Hứa Đông chuẩn bị rời đi, anh gọi lại "Ngày mai tôi nghỉ một ngày, ở công ty nếu như có chuyện, cứ tìm phó tổng giám đốc Trương trước."
"Vâng, tổng giám đốc Úc." Hứa Đông trả lời, sau đó đóng cửa đi ra.
Phòng làm việc được bài trí trang nhã, chỉ có một cái đèn bàn rọi xuống đất, ánh đèn màu vàng ấm áp hắt lên vách tường.
Cả người Úc Đình Xuyên lười biếng nằm ở trên ghế sofa, hai chân dài để lên bàn trà, đầu hơi ngửa ra sau, mấy ngày làm việc liên tiếp anh chỉ nhắm mắt rồi lại chợp mắt, anh cởi nút cổ áo sơmi, lộ ra yết hầu vô cùng gợi cảm.
Không biết đi qua bao lâu, cửa thư phòng bị đẩy ra.
Chó Border Collie không một tiếng động chạy vào, lè lưỡi, chân trước cong lại, nằm xuống bên chân chủ.
Nghe thấy động tĩnh, Úc Đình Xuyên mở mắt ra nhìn con chó cưng của mình.
"Gào gừ " Chó Border Collie trắng đèn nhìn vào ánh mắt của chủ mình, dáng vẻ như nhóc con làm nũng, vừa vẫy cái đuôi vừa uất ức kêụ
Còn về rốt cuộc nó uất ức cái gì, thì trừ nó ra không người nào hiểu được.
...
Tống Khuynh Thành ngủ một giấc đến trưa ngày hôm sau, tay trái bị thương có chút đau, có thể do mưa nên nhiệt độ không cao, cô vén chăn đứng dậy, một tay hoàn thành công việc rửa mặt, sau đó từ trong tủ quần áo chọn lấy áo thun và quần iean mặc vào.
Lúc cô xuống tầng, Lục Tích Sơn và Cát Văn Quyên đang ở trong phòng ăn dùng bữa trưa.
Lục Tích Sơn kêu người giúp việc lấy thêm một bộ bát đũa.
⬅ Trước Tiếp ➡