Tống Khuynh Thành quay đầu, ánh đèn từ phía sau soi trên đất kéo dài bóng hình hai người.
Qua một lúc, Thẩm Triệt mới mở miệng "Mặc kệ chị làm cái gì, mong chị đừng giấu tôi."
"Vâng." Đây là nụ cười thật lòng đầu tiên của Tống Khuynh Thành trong đêm nay.
...
Tuần trước Úc Đình Xuyên đi công tác ở Mỹ, hai ngày nay lại bận xã giao, bởi vì lệch múi giờ nên cũng chưa kịp nghỉ ngơi, vì vậy tới lúc đưa về người về nhà, Hứa Đông còn chưa ngủ được thẳng giấc.
Những năm này Hằng Viễn đầu tư không ít bất động sản, nơi Úc Đình Xuyên đang ở hiện tại là biệt thự số 8 đường Vân Khê.
Trong biệt thự, người giúp việc đang nấu bữa ăn khuya.
Hứa Đông vừa vào cửa thì nhìn thấy con chó Border Collie đang nằm trên mặt thảm trắng đen nhoài người hướng về phía trước cửa ra vào.
1 chó Border Collie cũng được là chó chăn cừu Border Collie.
Border Collie vừa nhìn thấy người quen, lại không nhiệt tình vẫy đuôi đi tới giống như thường ngày, mà chỉ khẽ quét cái đuôi to một vòng, nhìn qua có chút u buồn, như là bị vô cùng uất ức vậy. Chó này sau khi cắn người thì được tài xế đưa về nhà trước, cho nên buổi tối trở về Úc Đình Xuyên mới ngồi xe Cố Chính Thâm.
Sờ đầu Border Collie xong, Hứa Đông dò hỏi người giúp việc "Tổng giám đốc Úc đã đi nghỉ ngơi chưa?"
"Vẫn đang cùng với cậu Cố ở trong phòng."
Lên tầng.
Hứa Đông gõ nhẹ cửa phòng, bên trong đáp lại rất nhanh "Vào đi."
Trong thư phòng, hai người đàn ông đều đang ngồi trên ghế sofa, trước mặt Úc Đình Xuyên bày một cái laptop, xem ra là đang bàn công việc, lúc Hứa Đông đi vào, trùng hợp nhìn thấy tổng giám đốc Úc đang đốt đầu điếu thuốc lá, còn Cố Chính Thâm, có thể là do buổi tối uống nhiều, nên ngồi dựa thẳng ra ghế sofa xoa huyệt thái dương.
"Hộ hoa sứ giả đã trở về." Cố Chính Thâm nhếch môi trêu ghẹo.
Hứa Đông sớm đã quen, chỉ gọi tổng giám đốc Cố, sau đó hướng về phía ông chủ mình báo cáo công việc.
Anh ta đặt tờ biên lai tính tiền của trung tâm kiểm soát dịch bệnh lên trên bàn, Cố Chính Thâm liền cúi người cầm lên xem, vừa định cười trêu chọc thì lại kinh ngạc khi nhìn thấy tên bệnh nhân tiêm “Tên là Tống Khuynh Thành.”
Nói xong, anh ta quay đầu nhìn về phía Hứa Đông.
Hứa Đông gật đầu "Đúng, nhà cô ấy ở biệt thự Hương Tụng."
"Vậy không sai rồi, đúng thật là cô ấy.” Cố Chính Thâm lẩm bẩm hai câụ
Úc Đình Xuyên mở mắt ra "Quen biết?"
Cố Chính Thâm cười như có thâm ý khác "Cũng không tính là quen biết, chỉ là có nghe nói, nếu như tôi nhớ không lầm, lúc nhà họ Lục bắt đầu kinh doanh quần áo thì có nhận nuôi một đứa trẻ, mà hình như danh tiếng của bọn họ trong giới cũng không tốt lắm."
Danh tiếng không tốt.
Úc Đình Xuyên nghe thấy mấy chữ này, động tác ngón tay búng tàn thuốc hơi ngừng lại, nhớ lại lần ở trước cửa nhà họ Úc, thuận thế hỏi một câu “Như thế nào là không tốt?”
“Chuyện này là do liên quan đến cháu ngoại trai của tôi, nếu không với độ tuổi tôi bây giờ cũng chẳng quan tâm chuyện này của bọn chúng.” Cố Chính Thâm nhấp ngụm trà cho nhuận miệng, sau đó để tách trà xuống rồi tiếp tục nói “Chuyện này cũng đã qua một năm rồi, hôm đó cháu tôi đột nhiên chạy về nói muốn mua một căn hộ chung cư ba phòng ngủ và một phòng khách, mà chị họ tôi cũng đâu phải ngốc đi lấy không ra 2 triệu, thế là kêu người đi điều tra thì mới biết được có một cô gái tên Tống Khuynh Thành.”