⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt Cố Hạnh Chi dừng lại ở bát thuốc trên tay Huy Đế.
Huy Đế từ khi còn nhỏ đã ốm đau bệnh tật. Lúc còn là thái tử thường ốm tới mức không ngồi dậy được ở trên giường, mãi đến khi 20 tuổi mới có một trưởng tử, tiên đế vì điều này mà suýt chút nữa đã phế ngôi vị thái tử của ông. Cho nên kế vị hơn mười mấy năm nay, thậm chí nhiều lúc bị bệnh, mọi việc trong triều cũng giao nhiều cho Trần Hành và Ngô Cấp xử lý.
Hiện tại Trần Hành vừa qua đời, gánh nặng chính sự đè nặng lên gần như bệnh cũ lại tái phát.
"Vừa nãy người của cẩm vệ quân tới báo, việc tối hôm nay trẫm đã biết được rồi." Giọng nói của Huy Đế mệt mỏi hờ hững, ngoài bệnh tật thì cái gì cũng không nghe ra.
"Xin hoàng thượng trách phạt." Tần Chú vén áo quỳ xuống.
Đối với đứa cháu ngoại này, Huy Đế vẫn luôn khoan dung. Nhưng lần quỳ gối này, ông lại không nói lời nào, cũng không kêu Tần Chú đứng dậy.
Tẩm điện im lặng một lúc lâu, Huy Đế mới dửng dưng nói: "Việc gài bẫy vốn đã là ván cược, việc không may không hẳn là sai lầm gì to tát, Tần khanh không cần phải tự trách. Chỉ là.." Huy Đế ngừng lại, nhìn về Cố Hạnh Chi nói: "Trẫm cũng là đến giờ mới biết người theo hầu kia là Đàm thị vệ đóng giả, chiêu dụ rắn ra khỏi hang này, Cố khanh trái lại giấu luôn cả trẫm."
"Bẩm bệ hạ." Cố Hạnh Chi nghe xong cũng cúi người quỳ xuống.
"Vi thần làm như vậy, thứ nhất là vì bận tâm tới long thể hoàng thượng, không muốn hoàng thượng lo lắng vì loại chuyện nhỏ này. Thứ hai.."
Cố Hạnh Chi dừng lại, bình tĩnh nói: "Thần nghi ngờ người ám sát Trần tướng, chính là một trọng thần trong triều. Nếu như để lộ lần thu xếp này chỉ là kế giăng bẫy, e là khó mà làm xong, cho nên mới tự mình chủ trương. Vẫn cầu xin hoàng thượng trách tội."
Bên tai vang lên một tiếng "Cách", là tiếng sành sứ chạm vào nhau. Cố Hạnh Chi ngẩng đầu, chỉ thấy thuốc nước trên bàn văng ra hơn nửa, sắc mặt của Huy Đế hơi trắng bệch.
"Cố khanh dựa vào đâu mà biết?"
Cố Hạnh Chi nghiêm túc quỳ gối vái đầu, nói: "Việc Trần tướng bị giết trước cửa cung vào 7 ngày trước. Theo lời của người hầu trong phủ của Trần tướng nói, Trần tướng vào đêm hôm đó ngồi xe vào cùng là để bàn bạc với bệ hạ chuyện phòng quân. Trong ghi chép thi hành nhiệm vụ bên trong phủ cho thấy, Trần tướng mang theo hai người đi cùng, một phu xe và một người hầu. Nhưng sau khi xảy ra án không lâu thì có cẩm vệ tuần tra phát hiện ra vài xác người, trong đó Trần tướng bị chém một kiếm ở cổ và một kiếm ở ngực, phu xe ngăn một kiếm ở ngực. Người khám nghiệm tử thi sau khi khám nghiệm nói rằng vết thương của hai người biến thành màu đen là do trên kiếm có tẩm độc. Điều này chứng minh hung thủ đã chuẩn bị sẵn, bọn họ chắc chắn không thể sống. Tuy nhiên đối diện với bẫy sát hại được bố trí công phu cùng tên thích khách hung ác như thế, thì tên người hầu kia lại có thể thoát chết. Hình bộ và Đại Lý Tự tìm kiếm mấy ngày liên tiếp đều không tra ra được bất kỳ manh mối nào."
"Người hầu kia có khả năng là hung thủ sao?" Huy Đế hỏi.

⬅ Trước Tiếp ➡