⬅ Trước Tiếp ➡
Chiến dịch thành Bạch Mã ở thời kỳ tiên đế, toàn quân Bắc phạt bị tiêu diệt, mười vạn linh hồn quả cảm bị chôn vùi tại đất khách. Bắc Lương chỉ trong một trận chiếm đóng 16 châu Yến Vân, từ đó đến nay, triều đình bắt đầu trốn chạy một mạch về phía Nam.
Đương kim hoàng đế kế vị trong lúc chạy nạn về phía Nam, niêu hiệu xưng là Huy Đế.
Sau khi Huy Đế xử lý quốc vụ, cử phe chủ chiến Trần Hành làm Đồng bình chương sự (3), người có dã tâm lớn đập tan quân Bắc phạt.
_____________
Cây tai tượng đỏ:
(2) Nam Kỳ hữu bách quan, Hành Chi thế vô song: có nghĩa là Nam Kỳ có đủ mọi quan lại nhưng Cố Hạnh Chi lại độc nhất vô nhị, không ai sánh bằng.
(3) Đồng bình chương sự: tên gọi chính thức của chức vụ Tể tướng.
Tiếc rằng Tham tri chính sự (1) - Ngô Cấp lại theo phái chủ hoà bảo thủ. Ở thời tiên đế, ông ta từng giữ chức ở Khu Mật viện, vây cánh đông đảo lại rắc rối phức tạp, ở nơi đâu cũng đều đấu chọi gay gắt với Trần Hành. Làm cho Huy Đế kế vị đã nhiều năm nhưng chuyện cần phải bố trí từ lâu với quân Bắc phạt vẫn chỉ là lời nói suông trên giấy.
Mà chính vì bởi Trần tướng bị ám sát trước cung vào 7 ngày trước, càng làm cho tình trạng trì trệ này vốn đã ảnh hưởng rất lớn về mặt ngầm nhiều thêm.
Tể tướng quang minh chính đại lại chết trên đường về nhà sau khi được hoàng đế triệu kiến. Loại tin nghe sởn tới gai ốc này như lửa lan theo gió cuốn, trong ngày một ngày hai đã lan ra khắp trong ngoài triều đình.
Huy Đế nổi giận đùng đùng, hạ lệnh điều tra kỹ lưỡng.
Pháp quan tất nhiên muốn tránh hiềm nghi phe chủ chiến của Trần Hành, vừa muốn né tránh phe chủ hoà của Ngô Cấp. Việc vặt này đành trông mong phụ thuộc vào hết Trung thư thị lang - Cố Hạnh Chi.
Cố Hạnh Chi biết chuyện trước mắt, việc tra án chỉ một mặt, điều quan trọng hơn nữa là làm thế nào ổn định lại hai phe vốn đã kị nhau như nước với lửa, tuyệt đối ở mặt phân giới không thể để Bắc Lương nhăm nhe đói khát, khiến chính triều đình xảy ra nội chiến trước tiên.
Chỉ là ngoại trừ Đàm Chiêu ra, trên đời này không thể có người thứ hai biết được, Trần Hành ngoài làm Tể tướng đương triều, đằng sau còn là sư phụ của Cố Hạnh Chi đã được 10 năm.
Có lẽ lòng dạ quân tử, nên Trần Hành dù có làm sư phụ của chàng nhưng chưa bao giờ có ý định đưa chàng vào phe cánh của mình, mà để cho chàng được tự do tự tại, tiếp tục làm theo gia phong "Không bao giờ sa vào việc kết bè kết phái" của Cố gia.
Ánh trăng đơn độc lẳng lặng di chuyển, xe ngựa dừng lại trước cổng Chính Lệ, hai người theo tiểu hoàng môn (2) tới Cần Chính điện.
Trong tẩm điện sáng sủa rộng lớn thoang thoảng mùi thuốc thang, cùng với mùi an tức hương (3) giúp an thần hoạt huyết.
Đằng sau bình phong Cửu Long diễn châu là một người đang ngồi có sắc mặt tái nhợt, thân thể ốm yếu, nhìn có vẻ như đang uống thuốc. Bàn tay gầy gò nâng bát sứ màu trắng, ông ta nghe thấy động tĩnh bên ngoài tấm màn trướng, bèn che miệng ho nhẹ.
"Hạ thần tham kiến.."
"Miễn lễ." Huy Đế xua tay ra hiệu hai người đứng lên. Đại hoàng môn dẫn hai người đến chỗ ngồi sau bình phong bèn cúi đầu lùi ra ngoài

⬅ Trước Tiếp ➡