"Thành thật mà nói, mới đầu, thần hoài nghi tên người hầu đó." Cố Hạnh Chi hơi dừng lại rồi nói tiếp: "Nhưng sau khi thần đối chiếu ghi chép với tử thi, thì phát hiện bên trong danh sách gia đinh của Trần phủ, căn bản lại không có người này."
"Thế cho nên?" Huy Đế nhíu mày.
"Cho nên, điều này quá bất thường." Cố Hành Chi nói: "Trần tướng đêm khuya vào cung, bên cạnh người lại xuất hiện một người hầu mà không ai quen biết. Đừng nói là Tể tướng đương triều, cho dù là phú thương buôn bán lớn nào đó đêm hôm ra ngoài, e rằng cũng không thể qua loa như vậy, đưa tính mạng của mình vào tay của người khác."
Huy Đế đứng dậy, nhìn sắc mặt nghiêm nghị của Cố Hành Chi.
"Vậy thì chỉ có một khả năng," Cố Hành Chi bình thản nói: "Người đó, Trần tướng có quen biết và tin tưởng."
Lời này nói ra, Huy Đế cùng Tần Chú đều sửng sốt.
Trần Hành quyền cao chức trọng, quan bái nhất phẩm, những người có thể giành được sự tín nhiệm của hắn lại không hề có nhiều, mà mỗi người đều là nhân vật hết sức quan trọng trong triều. Những người này nếu muốn giết hắn, nhẹ thì chỉ có xuất phát từ ham muốn cá nhân, nặng thì chắc còn dính dáng tới cả Bắc Lương.
Vậy nên Cố Hạnh Chi mới cảm thấy, nếu người kia cũng làm quan trong triều, biết đâu dùng cách đánh rắn động cỏ có thể thúc ép kẻ chủ mưu đang ẩn náu bước ra.
Bởi vì bọn chúng nếu như muốn động thủ, chắc chắn không thể tự mình hành động. Chỉ cần giao cho người khác thì hai chữ "tin tưởng" là có thể lợi dụng được.
Chưa từng nghĩ tới mồi nhử hữu dụng, nhưng cá lại chạy.
Hừ.. Đúng là con cá tay trơn(4).
______________
(1) Tham tri chính sự: tên gọi chính thức của chức vụ phó Tể tướng.
(2) Hoàng môn: tên gọi chung của thái giám thời Tần Hán, Trung Quốc.
(3) An tức hương: là tên gọi của nhựa được lấy từ cây Bồ đề, thường được dùng để trừ tà, giúp an thần hoạt huyết.
(4) Cá tay trơn:
Hồi lâu Huy Đế vẫn chưa hoàn hồn trước suy nghĩ của Cố Hạnh Chi, phải mất một lúc lâu sau thì giọng nói của hắn mới vang lên trong đại sảnh: "Theo ý kiến của Cố khanh, vậy hành động của người này đối với Trần tướng rốt cuộc là có mục đích gì?"
"Thần không biết." Cố Hạnh Chi bình tĩnh nói: "Trước mắt có rất ít manh mối, cho nên thần không dám phỏng đoán, chỉ là.."
Cố Hạnh Chi dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Chỉ là thần cho rằng, Trần tướng có thân phận đặc thù, ngoại trừ những người trong triều đình bất đồng quan điểm với ông ta, thì có lẽ nên đề phòng mật thám của Bắc Lương."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Chiếc bát sứ màu trắng gõ lên long án, phát ra âm thanh không nặng không nhẹ. Bỗng cơn gió thổi qua làm lay động những ngọn nến trong đại sảnh, làm cho bóng lưng của Huy Đế đang đung đưa trên sàn gỗ lim vàng óng quý giá như lạc vào hư không."
"Ừm.. Hắn gật đầu và nói: "Trẫm biết rồi."
"Vậy không quấy rầy Bệ hạ nghỉ ngơi nữa, thần xin phép cáo lui." Cố Hạnh Chi và Tần Chú liếc mắt nhìn nhau rồi cúi đầu lui ra ngoài.
"Cố khanh, ngươi ở lại." Huy Đế cầm chiếc khăn trắng bên trên long án lau đi vết thuốc ở khóe môi.