⬅ Trước Tiếp ➡
"Thích khách có hai kẻ, trong đó một kẻ bỏ đồng bọn trốn chạy, kẻ còn lại.."
Cố Hạnh Chi không nói, con mắt nhìn y ảm đạm như màn đêm tối tăm.
Tần Chú tránh né ánh mắt của chàng, thở dài: "Kẻ còn lại trong lúc hỗn loạn bị phi tên bắn chết."
"Sao có thể để hắn chết được?"
"Bởi vì.." Tần Chú nghẹn lời, nắm tay chàng chặt hơn: "Bởi vì kẻ đào tẩu uy hiếp Đàm Chiêu làm con tin, trước khi trốn thoát đã đẩy Đàm Chiêu cho một tên thích khách khác. Tên thích khách đó trong lúc hoảng loạn đã rút kiếm đâm vào Đàm Chiêu, người ở trên bờ thấy thế bèn hạ lệnh bắn tên.
Cố Hạnh Chi hụt hẫng, dường như đã hiểu ra được điều gì đó, ánh mắt rời khỏi vết máu trên tay Tần Chú, lướt nhìn xung quanh những người ở trong phòng.
Chàng quay đầu nhìn về phía Tần Chú đang có sắc mặt trầm trọng, miệng mấp máy: "Máu này là của Đàm Chiêu?"
Tần Chú nhẹ nhàng gật đầu: "Đại phụ đã xem qua rồi, nhưng vết thương trúng chỗ hiểm lại mất quá nhiều máu nên đã qua đời rồi." Y nói rồi lấy ra một cái túi gấm dính máu từ trong ngực đưa cho Cố Hạnh Chi: "Đây là thứ trước khi hắn lâm chung dặn ta gửi cho huynh, mong huynh giúp hắn ta đi tìm một người, còn người đó là ai thì hắn nói chính bản thân huynh hiểu rõ."
Ánh trăng vắng lặng trải dưới mặt đất.
Cố Hạnh Chi lúc này mới nhớ ra bản thân khi nãy đã quên điều gì đó.. Hôm nay là sinh thần của Đàm Chiêu, chàng nhớ tới vào hai ngày trước, Đàm Chiêu hớn hở nói với chàng tìm thấy được muội muội đã li tán nhiều năm, đợi đến khi sinh thần của hắn tới thì sẽ đi đón muội muội về.
Vậy nên, nếu như không phải chàng kêu Đàm Chiêu tham gia vào lần đánh bắt này thì hôm nay hắn ta đã sắp được đón muội muội của mình.
Cố gia ba đời độc đinh, chàng lại không có huynh đệ tỷ muội, quen biết với Đàm Chiêu từ khi còn nhỏ, là bạn đồng môn ở Quốc Tử Giám đã được mười năm. Đàm Chiêu tập võ, chàng theo nghiệp văn. Những tháng ngày niên thiếu ngông cuồng, căng tràn nhiệt huyết như thể đã thuộc về ngày hôm qua.
"Trường Uyên.." Tần Chú đặt bức thư vào tay chàng, kiềm chế lại cảm xúc: "Xin nén bi thương."
Cố Hạnh Chi bình tĩnh lại, cái gì cũng không có nói, mười ngón tay nắm chặt, lặng lẽ cho bức thư vào ống tay áo.
Tần Chú chậm rãi nói tiếp: "Hôm nay tên thích khách bỏ trốn đó đã chọn nhảy xuống sông, trong lúc hỗn loạn mũi tên bắn rơi đèn lồng, thế nên những thuyền trên sông Tần Hoài bị bắt lửa. Bá tánh dù không có thương vong nhưng dù sao cũng coi như là trò cười của hình bộ, thay vì đợi đến lúc bị người của Ngô tướng khiêu khích, ta định vào cung ngay bây giờ.."
Cố Hạnh Chi hiểu được ý của Tần Chú, nhẹ giọng nói: "Ta đi cùng với ngươi."
Ánh trăng vẫn tĩnh lặng, xuyên qua tấm màn che của xe ngựa rơi xuống chiếc áo bào màu tím của chàng, Người đời đều biết Cố thị lang thích hương trầm, cho dù là thư phòng hay là trong xe ngựa, đều sẽ luôn đốt một lò hương. Vừa bình tâm tĩnh khí, vừa dễ đi sâu vào giấc ngủ. Chẳng hạn như lò hương màu đen đốm trắng bên tay lúc này, hương bay khói toả tựa như không thể thấy rõ được thời cuộc ngay lúc này.
Nam Kỳ từ trước tới nay đều nhiều lần bị Bắc Lương xâm lược.

⬅ Trước Tiếp ➡