⬅ Trước Tiếp ➡
Quả thật là khiến chàng sững sờ một hồi, mãi cho tới khi gió đêm ùa tới thổi vào một bên cửa sổ phát ra tiếng "cót két". Những ngọn nến xung quanh bập bùng, cả căn phòng yên ắng, chàng thở dài một hơi.
Trong Phật đường đang đốt hương trầm Hải Nam, làn khói toả bồng bềnh điểm xuyết ánh trăng lạnh lẽo bên góc cửa sổ. Chàng đặt chuỗi tràng hạt trong tay xuống rồi đứng dậy.
Ngoài cửa tiếng bước chân vang dồn dập, ánh đèn lồng xuyên qua màn đêm bao quanh theo cả giấy dán cửa sổ khiến chàng ngẩn người ra.
"Lang quân?" Là giọng của Phúc bá quản gia, có vẻ như đang lo làm phiền tới chàng nên giọng nói cực kỳ khẽ: "Tần đại nhân cầu kiến, nói là có.. có việc quan trọng."
Cánh cửa trước mắt bị mở ra đột ngột, Phúc bá nhìn thấy khuôn mặt phờ phạc phía sau tấm cửa, giữa hai hàng lông mày như tranh vẽ, hiện rõ vẻ lạnh lùng tựa như trăng rọi bóng trúc quét trên sân, kéo theo cả vài phần mệt mỏi.
Phúc bá sửng sốt, chỉ cảm thấy đau lòng.
Người đời đều ca ngợi "Nam Kỳ hữu bách quan, Hành Chi thế vô song"(2).
Cố Hạnh Chi không chỉ có tài trị quốc an dân, đức cao vọng trọng, mà điều quan trọng hơn chính là khuôn mặt của chàng khiến những tiểu nương tử của Nam Kỳ đều ngày đêm nhung nhớ.
Nhưng sau khi tể tướng đương triều Trần Hành bị ám sát trước cửa cung vào bảy ngày trước đó, khuôn mặt kia e rằng sẽ khiến cho đám tiểu nương tử của Nam Kỳ cảm thấy xót xa trong lòng..
"Haizz.." Phúc bá cầm đèn lồng theo sau Cố Hạnh Chi, lặng lẽ thở dài, đi đứng không để ý dưới chân bèn vấp ngã sau lưng chàng.
"Cẩn thận."
Trong lòng Phúc bá đang thấp thỏm bất an, nhưng lại cảm thấy cánh tay siết chặt, do được Cố Hạnh Chi đỡ lấy. Tay của chàng chạm vào tay ông ấy có hơi siết lại.
"Cầm lấy đi." Cố Hạnh Chi lấy ra một chiếc lò sưởi cầm tay từ trước ngực đưa cho ông ấy: "Ban đêm mùa xuân thường lạnh, về sau lúc nào trực đêm thì mang theo. Sau này cứ giờ hợi thì không cần đợi ta nữa, đi nghỉ ngơi trước đi."
"Sao có thể như vậy được!" Phúc bá kinh ngạc nói: "Đâu có lý nào chủ tử chưa ngủ, hạ nhân lại đi ngủ trước."
Cố Hạnh Chi chỉ thản nhiên nói: "Không sao."
Phúc bá biết Cố phủ tuy lớn, nhưng phong thái đại nhân lạnh lùng, gia bộc cũng không có nhiều người. Bá phủ là người già dặn hầu hạ bên cạnh đại nhân nên cũng khó đổi người.
Đang nghĩ xem nên khuyên như nào, thì trên tay bỗng nhẹ tênh. Cố Hạnh Chi nhận lấy đèn lồng trong tay ông ấy rồi khua tay nói: "Đi ngủ đi."
"Ấy.." Phúc bá nhượng bộ, biết tính cách đại nhân nhà mình đã nói là làm nên cũng không cố chấp thêm nữa, bèn quay người rời đi.
Trong chính viện đốt vài ngọn đèn, phản chiếu chút hình bóng xa mờ. Cố Hạnh Chi dập tắt lửa trong đèn lồng, đẩy cửa đi vào, người bên trong không có nhiều. Chỉ có điều y phục của người cầm đầu dính máu, quả thực đã nhuộm màu áo thiên thanh thành màu lam tím.
"Ngươi bị thương?" Đèn lồng trong tay bị bỏ xuống đất, Cố Hạnh Chi nâng bàn tay của Tần Chú.
"Ta không sao," Tần Chú nở nụ cười buồn rầu, ngửa tay bắt lấy tay của Cố Hạnh Chi, vết máu trên bàn tay ấy đã khô, để lại những đường vân màu nâu đậm.
"Chuyện giăng bẫy.." Tần Chú hơi ngừng lại, nói: "Thất bại rồi.."
Cố Hạnh Chi khẽ nhíu mày, không nói lời nào.

⬅ Trước Tiếp ➡