Cũng không biết nên vui hay nên buồn đây.
"Vậy theo lời quan gia, chúng ta nên lựa chọn thế nào?" Giọng nói của nữ nhi vốn là yêu kiều mềm mại, một tiếng "quan gia" kia càng là uyển chuyển như oanh hót, bất kể là ai nghe thấy cũng tê dại mấy phần.
Nhưng mà nam nhân trước người lại không hề lay động, chỉ lạnh lùng nói: "Bó tay chịu trói."
"Hả?" Hoa Dương hừ một câu, giọng chẳng nghe ra là vui là giận. Nàng suy nghĩ trong phút chốc, quay đầu ý bảo Hoa Quát đi theo, hai người lôi theo Đàm Chiêu bước vào khoang tàu dưới mái hiên.
"Lát nữa khi ta đếm tới ba, chúng ta cùng nhau nhảy xuống."
Hoa Quát giật mình, xác nhận lại: "Nhảy sông?"
Hoa Dương lười giải thích, bắt đầu đếm số.
"Một." Gió sông nổi lên, thổi lay ngọn đèn dầu dưới mái hiên, ánh đèn chiếu vào trong nước giống như ngọn lửa u minh vặn vẹo.
Nàng hít một hơi thật sâu.
"Hai!"
Tiếng kêu rên và tiếng nước đồng thời vang lên, tựa như có người bị đâm bị thương.
Lỗ tai bị nước sông tràn vào phong bế, chỉ có thể nghe thấy tiếng đao kiếm leng keng mơ hồ. Nàng mở mắt, thấy trên mặt sông phía sau dấy lên ngọn lửa hừng hực. Bên người có vài mũi tên "vụt vụt" bay qua, nhưng tên bắn vào trong nước nên rốt cuộc đã mất đi tính chuẩn xác và lực đạo.
Từ trước tới nay Hoa Dương không phải là một kẻ nghĩa khí. Nàng thậm chí còn chẳng có người thân, huống gì là bạn bè hay sư huynh đệ. Nàng chẳng bao giờ nghĩ tới việc thật sự muốn đồng sinh cộng tử với ai, càng sẽ không liên luỵ đến tính mạng mình vì bất kỳ kẻ nào khác.
Chiếc váy màu lựu chín lấp lánh vào nước ung dung tản ra, giống như màu thuốc nhuộm hồng lặng im lan ra.
Nàng cởi ngoại bào vừa dày vừa nặng ra, một mình bơi về phía càng sâu càng xa.
(1): khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ
"Trường Uyên.."
"Cố Trường Uyên.."
Cố Hạnh Chi giật mình, nghe thấy có người gọi tên chàng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trong tầm mắt là một vùng đỏ cam trông như đám mây hồng thường thấy vào lúc chập tối của mùa hè. Chàng mở mắt ra nhìn, nhưng thứ nhìn thấy lại là đám lửa đang cháy hừng hực trên sông Tần Hoài, ánh sáng phản chiếu trên mặt nước, giống như Chúc Long phun lửa, cháy tới mức không có cách nào có thể chế ngự được.
Thế nhưng trong khung cảnh hỗn loạn như vậy, tấm lưng ngọc ngà cùng chiếc cổ dài của một nữ tử bỗng dưng lao ra trong tình thế nước sôi lửa bỏng. Một màu vàng đỏ lẳng lặng tách rời khỏi mặt nước, trong cảnh tượng đổ nát suy tàn, ngay lúc này một cây tai tượng đỏ (1) hoang dã đột nhiên xuất hiện.
Những giọt nước lăn xuống theo tấm lưng trắng mịn của nàng, gần kề theo xương cánh bướm rồi biến mất ở hõm lưng, đường cong thon thả như chiếc lọ lục bình trắng ngọc.
Bước chân từ trong làn nước ngừng lại, nữ tử dường như cảm nhận được ánh mắt của ai đó. Nàng quay người lại, ánh mắt đối diện chàng như xa cách trong giấc mơ.
"Ơ.."
Tiếng thở gấp nặng nề, Cố Hạnh Chi đè lấy ngực, choàng tỉnh giấc trên án thư.