Miếng bánh đường bị cắn một nửa kia xoay một vòng trong miệng nàng, đôi mắt trên chiếc khăn che mặt kia đột nhiên lấp lánh rạng rỡ.
"Sư tỷ!" Hoa Quát nhân lúc mọi người đang giằng co mà di chuyển được đến bên cạnh Hoa Dương, run giọng định nói gì đó nhưng lại bị nàng giơ tay ngăn lại.
Một khắc sau, tất cả quan binh đồng loạt tấn công về phía hai người.
Vài đường sáng trắng rơi xuống như mưa, Hoa Dương lắc người lộn một cái, trốn được ra sau sạp bán bánh kẹo, thuận tiện nhặt lấy cây trường côn mà người bán hàng dùng để treo bảng hiệu lên, lại lộn mèo trở ra.
"A!!"
Theo tiếng trầm đục vang lên khi nàng rơi xuống, quan binh trước mặt kêu thảm thiết một tiếng. Cây côn gỗ trên chân phải hắn ta lúc này đã trở thành điểm tựa cho Hoa Dương, nàng chống tay nhảy lên, làn váy màu lựu chín lấp lánh phất thành một đường cong rung động lòng người dưới ánh trăng, tựa như một con cá chép đuôi dài bơi lội trong nước.
Tiếng nước rào rào, từng cơn sóng lớn gợn lên trên mặt sông Tần Hoài lập loè ánh lửa, mặt thuyền dưới chân cũng mãnh liệt lắc lư mấy cái.
"Sư tỷ, tỷ thật lợi hại!"
"Câm miệng!" Hoa Dương không hề khách khí chút nào. Nàng nhảy vọt lên, trường côn được đà vung lên, theo sau đó lại là vài tiếng kêu kinh hãi. Chỉ qua mấy chiêu mà số quan binh đã bị nàng giết bớt phân nửa.
Võ công hung hãn như thế đương nhiên sẽ hấp dẫn đại đa số ánh mắt, trong thoáng chốc, hầu hết tất cả quan binh đều chỉ đánh về phía Hoa Dương.
Giữa lúc đao kiếm va chạm nhau leng keng, một đường sáng trắng sắc bén chợt tới, Hoa Dương nâng côn lên quét qua, trong nháy mắt khi chạm đến được đường sáng kia, sức lực cực lớn chấn động đến mức hổ khẩu(1) của nàng muốn nứt ra, vụn gỗ bắn tung toé, gần như muốn che mờ mắt nàng.
Khi mở mắt ra, nàng đã thấy tay áo chẳng biết thiếu mất một mảnh từ lúc nào. Đầu vai và cánh tay trơn bóng lộ ra, giống như một khối bạch ngọc, hơi hiện lên ánh mồ hôi.
Người trước mặt dường như cũng không ngờ rằng sẽ nhìn thấy một màn như thế, tay hơi khựng lại, đường kiếm trên tay mất đi tốc độ.
Chính vào lúc hoảng thần này, Hoa Dương dứt khoát rút nhuyễn kiếm bên hông ra, lách mình nhanh như chớp, vọt tới sau lưng Đàm Chiêu.
"Đừng nhúc nhích."
Hơi thở của nàng còn bất ổn, mồ hôi giăng đầy trán, hơi nóng còn quanh quẩn ở răng môi: "Bảo bọn họ bỏ kiếm xuống."
Kẻ đứng trước người ngẩn ra nhưng lại nghe lời ném kiếm trong tay xuống, phất tay một cái. Quan binh trên thuyền cũng theo đó thu hồi vũ khí, đều bước vào khoang thuyền.
Trên boong thuyền chỉ còn lại nàng, Hoa Quát và Đàm Chiêu đang bị nàng kề kiếm vào cổ. Trong phút chốc bốn phía đều trống không, chỉ còn lại gió sông vù vù rót vào dạ dày.
"Các ngươi không chạy thoát được đâu." Đàm Chiêu lại rất bình tĩnh, phất phất tay với bên bờ sông. Sau đó Hoa Dương thấy trên các thuỷ lâu bên bờ sông và cạnh đê đá càng có thêm những đốm sáng lấm tấm bao vây, nhiều vô số kể.
"Phập!"
Một mũi tên bắn lén xé gió mà đến, vững vàng cắm vào tấm ván trước mặt ba người. Ánh lửa trên thuyền đèn chiếu sáng mũi tên bóng loáng, sắc lửa chập chờn.
".." Hoa Dương cứng đờ, cảm thấy đây dường như là hình thức đối phó với thích khách long trọng nhất của triều đình mà nàng từng thấy..