Hai người một trước một sau theo sát Đàm Chiêu, càng đi càng vào sâu, mãi cho đến giữa lòng sông. Ánh sáng rực rỡ của chiếc đèn lồng lớn bên bờ kia dần dần biến thành những đốm lửa li ti.
Mặt nước dưới chân dập dờn khiến người ta cảm thấy hơi choáng váng.
Hoa Dương chợt ngừng bước.
Hương son phấn gay mũi khi nãy đã không thấy nữa, trong không khí chỉ còn lại mùi cỏ nước ướt đẫm, lạnh lẽo và u ám lạ thường.
Trực giác được tạo thành từ đao quang kiếm ảnh quanh năm khiến nàng nhìn quanh bốn phía một lần. Nàng phát hiện ngoại trừ các ca cơ đang tấu nhạc trên khoang thuyền, chẳng rõ từ khi nào ngoài khoang thuyền đã chẳng còn bóng một nữ tử nào nữa.
Trong lòng bỗng nhiên trở nên trống rỗng trong nháy mắt, giữa một vùng ồn ào náo động, không khí ngưng trệ lại, giống như có ai đó đang nín thở.
Nàng rùng mình, vô thức kéo Hoa Quát đang đi trước mặt, nhưng năm ngón tay vươn ra lại bắt hụt.
Trong khoảnh khắc ngẩng đầu, nàng chỉ thấy Hoa Quát đã rút nhuyễn kiếm bên hông ra, vọt về phía người vừa bước lên từ một chiếc thuyền nhỏ.
"Keng.."
Là âm thanh của tiếng kim loại va chạm vào nhau, xung quanh không nghe thấy tiếng nữ tử hét chói tai như trong dự đoán. Mọi thứ dường như đều đã được sắp xếp từ trước.
"Hình bộ phá án, mời cô nương mau tránh ra!"
Hoa Dương chợt thấy cánh tay bị nắm chặt, bị một người ở sau bạo lực đẩy ra, lảo đảo một bước lùi về vòng vây bên ngoài..
".." Làm một thích khách mà lại bị người truy đuổi xem nhẹ, Hoa Dương trong một thoáng chợt thấy trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Nhưng thấy lính gác ngầm đằng trước càng lúc càng nhiều, chỉ trong một hơi thở đã bao vây tên Hoa Quát ngu xuẩn kia đến mức chắp thêm cánh cũng khó thoát, trái tim không chịu thua kia dường như đã bình tĩnh hơn một chút.
Dù nàng thích giết chóc nhưng lại luôn ghét phiền phức.
Trường hợp như ngày hôm nay với nàng mà nói tuy rằng không đến mức phải bỏ mạng nhưng thực sự cũng là một mối phiền phức không nhỏ. Vì thế nàng bĩu môi, tiện tay lấy một khối bánh đường, hết việc.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Sư tỷ!"
Phía sau vang lên một tiếng rống kinh thiên, miếng bánh đường vừa mới vào miệng suýt chút nữa thì đâm vào cổ họng.
"Sư tỷ cứu đệ!"
Lại thêm một tiếng cầu xin xen lẫn với tiếng khóc nức nở, Hoa Dương nghe đến độ ê cả răng, viên đường trong miệng vỡ vụn tạo thành tiếng "răng rắc". Âm thanh đó giữa màn đêm đen đặc này có vẻ vô cùng lảnh lót.
Phía sau bắt đầu vang lên tiếng bước chân loạt xoạt, vòng vây của quan binh cũng rộng thêm một vòng, cũng khiến cho nàng bị bao vây theo.
".." Đã sớm nói với người trong lâu rằng khi nàng làm nhiệm vụ không thích có người khác giúp đỡ, cũng không thích có người đi theo chính là vì sợ gặp loại ngu xuẩn này đây.
Tia sáng sắc lạnh đột nhiên lóe qua trước mắt cắt đứt tâm tư dạo chơi của nàng, Hoa Dương ngửa người tránh đi, chỉ thấy một đường kiếm sắc bén xẹt qua mặt, nhanh đến mức khiến nàng không kịp lấy kiếm.
Xem ra lần này Hình bộ đã dùng đến cao thủ khó gặp rồi.