Thiếu niên vẫn còn đang cật lực vãn hồi lại "tôn nghiêm" dường như đã nói đến nỗi đắc ý, giữa ánh đèn sắc lửa đó, đôi môi của cậu ta khép lại mở ra thật nhanh, từ ngữ như biến thành từng bức tường vô hình, trộn lẫn vào đủ các loại ồn ào náo động và "hơi người" xung quanh, khiến nàng càng thêm bực bội.
Bách Hoa lâu đã sa sút đến mức này rồi sao?
Mấy cái thứ phế vật sứt sẹo này cũng dám đưa đến tay mình?
Hoa Dương lặng lẽ hít một hơi, âm thầm nhắc nhở chính mình không nên tức giận. Nhưng một khắc sau, một bàn tay trắng nõn đã chuẩn xác bóp lấy yết hầu của thiếu niên, giống như một con báo bất thình lình cắn cổ con mồi.
"Ưm, ưm.." Tất cả âm thanh đều bị nàng đột nhiên bóp nát, người trước mặt hoảng sợ nhìn nàng, cổ họng không tự chủ được mà phát ra tiếng kêu ưm ưm kỳ dị.
"Làm thích khách điều kiêng kị nhất chính là động tác không sạch sẽ, giết người để lại người sống." Nàng lạnh lùng nói, nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
Hầu kết trong lòng bàn tay liên tục trượt lên trượt xuống, Hoa Dương không buông tay mà càng dùng sức kéo người lại gần thêm một chút.
Nàng cúi người nhìn sát vào đôi mắt đã nổi đầy tia máu kia, hờ hững nói: "Nghe cho kỹ, đây là lần cuối cùng ta "lau mông" cho ngươi."
Nàng cố gắng nói thật chậm, không có ý đe doạ rõ ràng nhưng lại khiến cho Hoa Quát sợ đến mức rơi nước mắt gật đầu.
Lại chờ trong giây lát nữa Hoa Dương mới dần dần buông hai đầu ngón tay đang chèn lên mạch đập yếu ớt kia, tiếp đó nhanh tay lẹ mắt xách Hoa Quát còn đang lảo đảo lên, dùng âm thanh chỉ có hai người họ mới nghe thấy nói: "Đến rồi."
Ở cuối tầm mắt, nam nhân mặc xuân sam sẫm màu vung quạt xếp trên tay một cái, thản nhiên ung dung che mặt. Động tác của hắn ta cực nhanh nhưng lại không thể nhanh hơn ánh mắt của Hoa Dương.
Nàng nhớ rõ, người nọ là thị vệ của Hình bộ thượng thư đương triều, Đàm Chiêu.
Theo như tin tức trong lâu, mấy ngày trước lúc ám sát tể tướng đương triều Trần Hành, gã sai vặt đã chạy thoát khỏi tay thuộc hạ của Hoa Quát và tối nay sẽ gặp mặt hắn ta ở đây. Để đề phòng hắn ta để lộ bất kỳ tin tức bất lợi nào với Bách Hoa lâu, nên bọn họ cần nhân lúc trước khi hai người họ gặp mặt giải quyết luôn gã sai vặt kia.
"Đi." Hoa Dương khẽ quát, đứng dậy đi theo.
Có lẽ là do hai người cải trang thành hoa nương và tiểu quan thường thấy bên bờ sông Tần Hoài, lại chen chúc trong đám người rộn ràng nên không quá bắt mắt. Đàm Chiêu mấy lần dừng bước quan sát cũng không phát hiện bọn họ.
Cả hai người rất nhanh đã theo hắn ta đến chỗ một chiếc thuyền hoa neo ở sát bờ sông.
Ngày mùng hai tháng Hai, Long Sĩ Đầu.
Tối nay là lễ hội đèn rồng tổ chức mỗi năm một lần tại Kim Lăng. Mỗi khi đến dịp này sẽ có gần một trăm chiếc thuyền đèn đậu trên sông, đầu đuôi nối tiếp nhau, cuộn đuôi uốn thân như thanh long trong sông. Du khách có thể lên thuyền ngắm đèn, người bán hàng rong cũng có thể lên thuyền buôn bán.
Lúc này trong khoang thuyền đang vang lên tiếng đàn hát hoà với tiếng cười nói của nam nữ đứng tựa vào lan can xung quanh, âm thanh và ánh sáng nhốn nháo một vùng.