Tháng ba chim ca hoa nở, sắc xuân hừng hực như gấm. Sông Tần Hoài ở Kim Lăng chính là chốn rực rỡ nhất giữa cảnh xuân này đây.
Hoa đăng vừa mới thắp, ánh trăng hắt xuống như nước hòa mình với những gợn sóng lăn tăn trên nước. Ánh đèn rực rỡ từ các ban công chiếu rọi hai bên bờ sông, lập lòe dưới mặt nước gợn sóng, giống như vô số ngọn lửa đang lay động.
Không khí dọc theo dòng sông cuồn cuộn đủ loại hương vị, có hơi nóng của nồi hấp, có vị ngọt của mấy món ăn vặt, có hương phấn son của nữ tử.. lặng lẽ hòa vào trong dòng người tấp nập, cứ chen nhau hết kêu rồi đẩy người phía trước để tranh thủ lối đi.
"Hắt xì.."
Làn gió thơm lướt qua lan can màu son, Hoa Quát nhìn nữ tử đang lục lọi khắp nơi để tìm khăn lụa, run rẩy nâng tay áo của mình lên.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Sư tỷ.." Bởi vì hồi hộp nên lúc nói ra những lời này hàm răng của cậu ta hơi khẽ run, suýt chút nữa cắn phải lưỡi mình. "Hay là tỷ dùng tạm tay áo của ta đi."
Bàn tay mềm mại đang tìm khăn lụa khựng lại, nữ tử trước mặt không có ý định nhận lấy tay áo của cậu ta.
Dưới mai hiên, chiếc đèn lồng khẽ lắc lư mỗi khi cơn gió sông thổi qua, bóng sáng loang lổ lướt qua khuôn mặt đã bị mạng che mặt che mất đi một nửa, Hoa Quát nhìn vào đôi mắt lạnh nhạt của nàng, đáy lòng run lên.
Dù đã quen biết được vài tháng nhưng cậu ta vẫn cảm thấy sợ khi nhìn vào mắt nàng.
Rõ ràng là một đôi mắt cực kỳ xinh đẹp, mà bây giờ đôi đồng tử màu nâu nhạt bị nhiễm ánh vàng, càng hiện lên vẻ xa cách và thần bí. Làn nước và ánh lửa sáng rực xung quanh cũng không thể sánh được với tia sáng trong mắt nàng, khi tia sáng nọ di chuyển, thì mười trượng hồng trần cũng trở nên ảm đạm.
Nhưng khi đôi mắt này nhìn chằm chằm vào người thì..
Hoa Quát nuốt một ngụm nước bọt, chỉ cảm thấy lưng phát lạnh. Cả người cậu ta căng cứng, thức thời mà thu tay lại.
"Gọi Hoa Dương." Nữ tử bên cạnh nhàn nhạt mở miệng, giọng nói chẳng nghe rõ tâm tình.
"Vâng.. Hoa Dương.." Hoa Quát gật đầu, bàn tay trong tay áo âm thầm siết chặt hơn.
"A.." Một tiếng than nhẹ vang lên, người bên cạnh dường như không hề cảm nhận được sự co quắp của cậu ta, chỉ hờ hững mở miệng nói. "Chẳng phải ngươi nói ngươi đã từng giết người rồi, động tác rất sạch sẽ gọn gàng à?"
"Đệ, đệ.. Đệ không nói dối!"
Hoa Quát không biết lấy dũng khí từ đâu, rướn cổ lên, nói ra một câu có âm lượng lớn nhất trong cả đêm nay.
Hoa Dương không tiếp lời, chỉ nhìn chằm chằm vào tiểu thiếu niên trước mắt. Một lúc lâu sau, khoé miệng nàng mới hơi hơi cong lên thành một nụ cười giễu cợt, có cũng được mà không có cũng chẳng sao dời ánh mắt đi.
Có lẽ là lòng tự trọng khó giãi bày quấy phá, Hoa Quát cứng cổ, cố gắng giơ khuôn mặt đỏ bừng lên, nói: "Gã sai vặt của Trần Tương chạy trốn thật sự chỉ là chuyện ngoài ý muốn!"
"À.." Lại là một tiếng giễu cợt như có như không, Hoa Dương không quay đầu lại.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Gả Thay Mang Thai: Tổng Tài Muốn Giữ Em Cả Đời
Ghen Mỗi Ngày, Cưng Vợ Mỗi Giờ
Yêu Tinh Quyến Rũ Người Nhà
Tiểu Nữ Nhân Được Sủng Đến Khóc
Chung Sống Đầy Cám Dỗ
Trói Buộc Những Ái Tình
Bỏ Rơi Thủ Trưởng, Vợ Nhỏ Trở Mặt
Lão Bà Si Mê Ta
Bí Mật Dưới Làn Da
Ái Phi Của Trẫm Thích Hóng Hớt
Lạc Lối Trong Mị Hoặc
Làm Nũng Với Anh Đến Nghiện