⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn vừa dứt lời thì Tô Thiên Tập lập tức bịt mũi, nhanh chóng lùi lại hai bước. Vẻ mặt cậu không thể tin được nhìn hắn, chưa kịp suy nghĩ đã nói ra "Anh Vị Hi, sao lúc anh nói chuyện lại có mùi thối thế?"
Cố Vị Hi "..."
Đêm nay tâm trạng Tô Trầm Ngư phi thường vui sướng, ngủ một mạch đến tận trưa hôm saụ Rửa mặt xong, cô tùy ý ăn hai ổ bánh mì lót dạ, sau đó canh thời gian đến đại học C báo danh.
Cô chọn một cái váy liền thân màu hồng nhạt, sau khi thay xong cô đứng ngắm bản thân trong gương một lúc rồi cười nhẹ.
Khuôn mặt này giống y đúc với khuôn mặt của cô ở Thiên Khải quốc, nhưng khác ở chỗ bây giờ khuôn mặt cô trông non nớt hơn, ánh mắt trong veo như chứa đựng nước mùa thu vậy.
Cô tự tay búi cho mình kiểu tóc giống Na Tra, nhìn càng thêm hoạt bát, năng động.
Thả lỏng bản thân thôi
Lúc còn ở Thiên Khải quốc, vì e ngại thân phận mình nên tất cả quần áo, trang sức của cô đều lấy màu tối làm chủ đạo. Tóc cũng phải có quy củ rõ ràng, cho dù muốn đổi một kiểu tóc nhẹ nhàng, hoạt bát cũng phải do cẩu hoàng đế kia cho phép mới được đơn giản vì sở thích.
Kí túc xá đại học C khá gần, đi bộ chỉ mất tầm năm phút đồng hồ là tới. Nhưng Tô Trầm Ngư lười đi nên cô trực tiếp lấy một chiếc xe đạp công cộng ngay cổng trường, tìm yên xe, xác nhận có thể ngồi lên mới chậm rì rì đạp xe vào đại học C.
Thời điểm tân sinh viên nhập học, cả sân trường tràn ngập tiếng cười của các thiếu niên, đa số đều có cha mẹ đi cùng, kéo hành lý, mang theo mong chờ về cuộc sống mới. Rất ít người chạy xe đạp giống Tô Trầm Ngư nên cô vô tình hấp dẫn không ít ánh mắt.
Nhưng cô đạp xe không được tốt lắm, trong trường lại có nhiều người, cô xém nữa đã tông trúng người ba lần rồi. Tô Trầm Ngư đành dừng xe lại, tìm một bãi đất trống dựng ở đó. Đợi lát nữa xem cô có ở lại kí túc xá hay không, nếu ở lại thì sẽ đạp nó về.
Cô vừa mới dừng lại bỗng nhiên có bóng người đến gần, giọng nói ấm áp dịu dàng "Em là tân sinh viên sao?"
Cô ngẩng đầu lên nhìn, là một nam sinh cao, chân dài, khuôn mặt rất đẹp, mặc quần áo tình nguyện viên. Rõ ràng là sinh viên công tác của hội sinh viên. Anh ta đang đeo kính đen, lộ ra vẻ là người có học thức. Khóe môi anh ta hơi cong, lộ ra nụ cười thân thiện.
"Vâng."
"Em học ngành nào?"
"Truyền thông ạ."
Nam sinh đẩy mắt kính, giọng nói rất dễ nghe như có lực hấp dẫn "Thật trùng hợp, anh cũng vậy. Anh tên là Trần Mặc Sinh, sinh viên năm hai. Để anh đưa em đến chỗ đăng ký nhé."
"Tô Trầm Ngư." Không hổ là sinh viên ngành truyền thông, giọng nói không tồi. Trầm Ngư nhìn anh chằm chằm.
Trần Mặc Sinh bị nhìn đến mức cảm thấy khẩn trương. Thật ra lúc Tô Trầm Ngư tiến vào cổng anh ta đã chú ý đến cô rồi. Ai kêu vào lúc nhiều sinh viên nhập học như vậy, một mình cô lại đạp xe đạp gây chú ý như thế. Hơn nữa cô lại đạp xe không tốt, chạy trong đám người mà cứ xiêu vẹo. Có mấy lần anh ta nhìn còn hoảng sợ thay cô, cứ như sắp té đến nơi.
Cho đến khi thấy cô dừng xe lại, anh ta mới suy nghĩ một lát rồi chủ động lại gần.
Chắc là tân sinh, chứ không thì với khuôn mặt như vậy đã sớm nổi tiếng trong trường rồi.
Quả nhiên đoán không sai.
"Thật tốt, cảm ơn học trưởng." Tô Trầm Ngư cong mắt. Trần Mặc Sinh cảm thấy tim mình đập nhanh không điều khiển được, cô gái trước mặt nhìn anh ta cười với đôi mắt hơi cong. Anh ta như nhìn thấy bông sen trắng trên đỉnh Thiên Sơn, vừa thanh khiết vừa quyến rũ.
"Đi phía này." Trần Mặc Sinh khẽ thở dài.
⬅ Trước Tiếp ➡