Nói chuyện xong, Tô Trầm Ngư lười nhác ngáp một cái, cô trầm mặc một lát, quyết định thử hiệu quả của 'Vẽ vòng tròn nguyền rủa'.
Tôi muốn vẽ một vòng tròn.
Cái loa lập tức trừ 100 điểm giá trị, sau đó Tô Trầm Ngư nhìn thấy ngón tay trỏ của mình phát ra tia sáng nhẹ nhàng. Cô thử vẽ một vòng tròn thật to trên không trung, vòng tròn lập tức hình thành, ở giữa hiện ra dòng chữ Vui lòng đọc thầm nội dung lời nguyền.
Thông minh như vậy?
Tô Trầm Ngư dừng một lát rồi nghĩ trong lòng Nguyền rủa Cố Vị Hi miệng thối, bị táo bón, vừa mở miệng đã làm Tô Thiên Ngữ choáng.
Vòng tròn hiện lên những suy nghĩ trong lòng cô.
Cái loa "..."
Hai giây sau, dưới lời nguyền của cô hiện lên một ghi chú
Lời nguyền có phạm vi nhỏ, nguyền rủa thành công, một vòng tròn có tỉ lệ lời nguyền là 10%, Cố Vị Hi trong vòng 24 giờ miệng thối, bị táo bón, nhưng không thể khiến Tô Thiên Ngữ bị choáng.
Vòng tròn dao động liên tục trong ba giây rồi biến mất.
????
Cứ như vậy biến mất?
Vậy làm thế nào cô biết là nguyền rủa có thành công hay không?
Vừa nghĩ đến trước mắt cô lập tức hiện lên cái 'màn hình' nằm trên không trung, trên hình hiện lên Cố Vị Hi và Tô Thiên Ngữ.
Lúc này Tô Thiên Ngữ hình như đã hạ sốt, đang nằm trên giường, Cố Vị Hi bưng chén cháo đút cho cô ta từng muỗng, khung cảnh rất ấm áp.
Khi ăn gần hết cháo, Cố Vị Hi cau mày.
"Làm sao vậy?" Tô Thiên Ngữ nhẹ nhàng hỏi.
Cố Vị Hi cảm thấy bụng đột nhiên nặng trịch, cảm giác muốn 'đi' truyền đến. Hắn cố nhịn nhưng không được "Anh đi toilet một chút."
Hắn đưa chén cháo cho Tô Thiên Ngữ rồi đứng dậy rời đi.
Tô Thiên Ngữ nhíu đôi mày thanh tú, chóp mũi vừa ngửi được một mùi thối khó chịu nhưng rất nhanh đã biến mất nên cô ta cũng không nghĩ nhiềụ
Năm phút sau, Cố Vị Hi ra ngoài, tay đặt trên cái bụng vẫn nặng trịch như trước, mày nhíu thành chữ xuyên , đứng yên một lát rồi về phòng. Tô Thiên Ngữ lúc này đã ăn xong, định xuống giường.
Chữ Xuyên 川
"Em vừa mới hạ sốt, ngoan ngoãn nghỉ ngơi cho tốt đi." Cố Vị Hi bước nhanh tới, bá đạo ấn Tô Thiên Ngữ xuống giường.
Đập vào mặt là mùi thối lúc nãy, dạ dày Tô Thiên Ngữ cuộn lên, mặt biến sắc.
"Không thoải mái sao?" Cố Vị Hi không hề hay biết. Thấy sắc mặt cô ta không tốt, hắn vội vàng cúi sát xuống, hơi thở phun lên mặt Tô Thiên Ngữ.
"..."
Lúc này Tô Thiên Ngữ chắc chắn mùi thối kia phát ra từ miệng của Cố Vị Hi. Cô ta nín thở, tựa đầu ra sau miễn cưỡng nói "Vị Hi, anh đã ăn cái gì thế?"
Mày Cố Vị Hi dãn ra. Nghĩ đến chuyện Tô Thiên Ngữ lo lắng hắn đã ăn hay chưa, hắn nhẹ nhàng cười đáp "Ăn cháo giống như em thôi."
Hắn cúi đầu định hôn lên đôi môi đỏ mọng mà hắn luôn nhớ thương.
Khi hai người sắp chạm môi, sắc mặt Tô Thiên Ngữ lại cực kì khó coi. Cô ta cuối cùng không nhịn được nữa đẩy mạnh Cố Vị Hi ra, nôn hết cháo lúc nãy lên người Cố Vị Hi.
Cố Vị Hi không nhúc nhích.
Lúc Thiên Ngữ đẩy hắn ra, hắn thấy trên mặt cô tràn ngập sự ghê tởm.
Nhưng người trong lòng vẫn quan trọng hơn tất cả. Cố Vị Hi nhanh chóng đỡ Tô Thiên Ngữ dậy, mở miệng nói chuyện, nhưng hắn vừa mở miệng Tô Thiên Ngữ ngay lập tức ngửi được mùi thối kia.
Cứ lặp lại như vậy, một người không ngừng nói, một người không ngừng nôn.
Cuối cùng Tô Thiên Ngữ suy yếu nói "...Anh tránh ra."
Thân thể Cố Vị Hi cứng đờ, cắn chặt răng, khuôn mặt hắn lộ vẻ ưu thương.
Cửa bị đẩy ra, Tô Thiên Tập định đi vào thì thấy Cố Vị Hi bước nhanh ra ngoài, cậu thắc mắc "Anh Vị Hi, chị bị làm sao thế?"
Sắc mặt Cố Vị Hi rất khó coi "Cô ấy vừa nôn."