⬅ Trước Tiếp ➡
Có người dẫn đường khiến Tô Trầm Ngư thấy cực kì mừng. Quan trọng là Trần Mặc Sinh lớn lên khá đẹp, đến nơi này lâu vậy rồi cuối cùng cũng thấy được một người dễ nhìn. Nhưng nhìn kĩ một chút, cô lại cảm thấy Trần Mặc Sinh khá giống một một thái giám nhị đẳng – Tiểu Sinh Tử, người hầu hạ cho cô ở Thiên Khải quốc.
Người này làm Tô Trầm Ngư cảm thấy có chút quen thuộc.
"Sao em chỉ đến một mình vậy? Hành lý của em đâu?" Trần Mặc Sinh hỏi.
Tô Trầm Ngư tùy ý nói "Em ở gần đây."
"Em không định trọ trong trường sao?"
"Trường có quy định bắt buộc phải ở trọ sao?"
"Không có."
Nói xong, Trần Mặc Sinh nhìn chằm chằm sườn mặt trắng nõn của cô, trầm tư một lát rồi nói "Anh cảm thấy em có chút quen mắt, có phải chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó không?"
Nếu là người khác thì chắc chắn họ sẽ biết mấy câu như vậy là mấy câu dùng để bắt chuyện kinh điển, nhưng Tô Trầm Ngư không chút do dự gật đầu, thản nhiên nói "Anh có thể thấy em trên TV hoặc mấy cái quảng cáo gì đó."
Trần Mặc Sinh sửng sốt, bỗng nhiên nhớ tới cái gì. Anh ta cảm thấy cô gái này rất quen mắt, tên cũng nghe ở đâu đó rồi...
"Em... là nữ minh tinh mà Cố Vị Hi đào hôn, bị chị gái cướp vị hôn phu, vừa lên hotsearch hôm qua – Tô Trầm Ngư phải không?" Anh ta ngạc nhiên, giọng nói hơi cao.
Tô Trầm Ngư dừng chân.
Cô thật không nghĩ đến, vừa mới đến đại học C đã có người nhận ra cô.
Cái hotsearch kia chỉ leo top đúng một tiếng, vả lại Tô Trầm Ngư cũng không nổi tiếng mấy, hoàn toàn không đến mức bị nhận ra.
"Là em." Người ta đã nhận ra rồi, cô cũng không cần phủ nhận nữa.
Thấy cô thoải mái thừa nhận, Trần Mặc Sinh bối rối vài giây, theo bản năng muốn nói mấy câu an ủi nhưng lại không biết nói thế nào, sau đó lại nghe Tô Trầm Ngư hỏi "Anh là fan của Tô Thiên Ngữ?"
"Không, không phải." Trần Mặc Sinh vội xua tay, "Anh không phải fan của ai hết."
"Anh có một đứa em gái đang học cấp ba, con bé là fan của Cố Vị Hi. Ngày hôm qua mới gọi cho anh, nói phòng của nó bị sập ..." Trần Mặc Sinh ngượng ngùng, ngay sau đó anh ta nghe con bé gào khóc "Em sẽ thoát fan của Cố Vị Hi.". Anh ta bị bắt nghe mấy drama trên mạng, tiếp đó là nghe được cái tên Tô Trầm Ngư và nhìn thấy ảnh của cô.
Nguyên văn là 房子塌了 Phòng bị sập , ý chỉ muốn hóng hớt náo nhiệt của nhà người khác, kết quả phát hiện ra là hóng hớt của nhà mình.
Vừa nói xong, Trần Mặc Sinh thấy cô gái trước mắt cười tươi hơn, nhưng nụ cười này trong mắt anh ta so với lúc trước càng miễn cưỡng hơn. Trần Mặc Sinh không dám nói tiếp chủ đề này, đột nhiên nói qua chuyện khác "Thật ra cuộc sống trong trường rất tốt, có thể tham gia mấy câu lạc bộ em thích, so với thế giới bên ngoài tốt hơn nhiềụ"
Link https //truyenwiki1.com/tac gia/Van Tuyet Cac
Trần Mặc Sinh cũng không biết mình đang nói gì, anh ta theo bản năng không muốn nhắc lại chủ đề lúc trước, vì nó giống như đang cứa thêm vài nhát dao vào lòng Tô trầm Ngư vậy.
Tô Trầm Ngư cũng thuận theo anh ta đổi chủ đề. Vừa nói chuyện vừa đi, dường như Trần Mặc Sinh không nhận ra cô căn bản không giống lúc trước. Trần Mặc Sinh giới thiệu cho cô thông tin về học viện. Lúc bọn họ vào đại sảnh, nơi đó đã đứng mấy hàng dài.
Tô Trầm Ngư đứng vào trong hàng, Trần Mặc Sinh đứng bên cạnh, dường như không có ý định rời đi.
Nhưng mà chuyện tiếp theo lại nằm ngoài dự đoán của Tô Trầm Ngư, hàng tân sinh viên bên phải hình như có người nhận ra cô, một nói mười, mười nói trăm, náo động cả hàng, hơn nữa còn lan qua mấy hàng khác.
"..."
Kết quả có vô số ánh mắt nhìn qua Tô Trầm Ngư, trong mắt còn hiện lên mấy chữ 'hóng chuyện'. Có mấy người trong lòng tò mò, muốn lấy điện thoại ra chụp ảnh Tô Trầm Ngư.
⬅ Trước Tiếp ➡